Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 125: Ngày Mưa
Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:55
Nhu cầu này của Khương Hành tình cờ lại khớp hoàn toàn với kế hoạch làm đường của cô.
Thực ra, việc làm đường, dù chỉ là đổ bê tông đơn giản, cũng rất tốn kém. Khương Hành tạm thời chưa dư dả, hơn nữa thi công giữa tiết trời nắng nóng thế này cũng cực hình, nên cô định bụng chờ đến mùa đông mọi người nghỉ ngơi thì mới bắt đầu. Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản việc cô khoanh vùng trước những đoạn đường dự định sẽ làm, chia đôi toàn bộ khu vực thầu ra.
Caramel và Pudding chăn dê đã rất thuần thục. Sáng sớm đưa đi, khoảng 9 giờ Triển Hồng gọi một tiếng là chúng có thể lùa dê về, buổi chiều cũng tương tự. Thế nên mấy ngày trước, Khương Hành đã thử cho thêm hai chú heo vào đàn. Đàn heo con nuôi hơn một tháng đã lớn kha khá, bản tính lại hay ủi đất nên bãi cỏ trong sân cũng bắt đầu tan hoang. Đã đến lúc để chúng đi "phá phách" chỗ khác. Lúc đầu cô thả hai con, sau đó tăng dần lên.
Cuối cùng, dù là cả đàn heo ra ngoài, Caramel và Pudding vẫn hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo.
Sau khi đường đi được khoanh vùng xong, heo và dê có thể theo con đường này đi thẳng tới chân núi và ba đỉnh núi phía sau. Hai ngọn núi nhỏ hai bên trái phải sẽ được chia cho đám gà vịt con, đảm bảo con vật nào cũng có đủ không gian vận động.
Vì vậy, công việc chiều nay của mọi người là tận dụng số gỗ đã c.h.ặ.t trước đó kết hợp với lưới nhựa để vây ra một con đường rộng 4 mét, dài... chẳng biết bao nhiêu mét. Có con đường này sẽ đảm bảo gà vịt không chạy lẫn lộn, heo dê cũng không xâm phạm lãnh địa của đám gia cầm gây ra tổn thất không đáng có.
Công việc này cần khá nhiều người.
Ngoại trừ dì Thẩm Lệ bận phơi nấm không đi được, tất cả công nhân còn lại đều có mặt. Tiền công tính theo giờ, mỗi giờ 20 tệ.
Khương Bồng thể lực yếu nên phụ trách việc ghi chép xem ai làm bao nhiêu lâu, nhìn chẳng khác nào mấy cán bộ chấm công thời bao cấp. Khương Hành sức dài vai rộng thì phụ trách c.h.ặ.t cành. Những cành cây to nhỏ phù hợp được c.h.ặ.t ra, Tần Tư Tề lái xe ba bánh vận chuyển vào giữa, sau đó mọi người khuân đi làm cọc móng.
Cọc đóng xuống đất, chăng lưới nhựa lên. Đông tay thì vỗ nên bộp, tốc độ làm việc cực nhanh, chưa đến 7 giờ tối, một con đường riêng biệt đã được vây xong.
So với hệ thống hàng rào inox trị giá hơn hai mươi vạn tệ kia thì hàng rào này trông rất đơn sơ. Cứ cách hơn mười mét lại có một cánh cửa nên rất linh hoạt, giống như cách cô vây khu vườn rau hồi cuối tháng 6, chủ yếu để bảo vệ đơn giản, tiện cho việc vận chuyển hàng hóa và máy cày ra vào sau này.
Có nhân viên chính thức lại đang lúc "nông nhàn", Khương Hành chỉ cần gọi một tiếng trong nhóm công việc là mọi người có mặt ngay.
Tổng cộng mười mấy người, hợp tác đã lâu nên ai nấy đều tự giác, phối hợp ăn ý, chưa đầy ba tiếng đã xong việc.
Con đường này đã chia khu vực thầu thành ba phần rõ rệt. Bên trái là khu hoạt động của vịt con cùng hồ nước số 2 và số 3. Bên phải là khu của gà con và hồ nước số 1. Ở giữa và ba đỉnh núi phía sau là địa bàn của heo và dê.
Gần 7 giờ, Khương Hành lên núi đón ch.ó. Khi mọi người làm việc, cô để Caramel và Pudding dẫn heo dê lên đỉnh núi gần nhất. Đỉnh núi này cùng hai đỉnh phía sau cũng đã được rào lại, từ nay sẽ là phạm vi hoạt động riêng của chúng.
Đến chân núi, cô chống nạnh gọi lớn: "Caramel, Pudding! Về thôi nào ~~~"
Giọng cô vang dội, âm cuối còn vang vọng mãi.
"Gâu!" Ngay lập tức có hai tiếng sủa dõng dạc đáp lại.
Sau đó, vài con dê thò đầu ra từ phía bên kia đỉnh núi, kêu be be rồi chạy về phía Khương Hành. Theo sau là mười chú heo choai choai, hai đầu đen thui, bụng và lưng hồng hào cũng khịt khịt chạy ra.
Caramel và Pudding đi phía sau, vóc dáng chúng giờ đã lớn hơn, oai phong lẫm liệt, tứ chi mạnh mẽ, tốc độ chạy nhanh hơn hẳn so với cái thời vất vả lùa bảy con dê ban đầu. Hơn nữa giờ đã có lưới vây, Khương Hành còn bí mật đặt cấm chế trên con đường này, nên khi vào đường dẫn thẳng xuống chân núi, Pudding và Caramel không cần phải chạy đôn chạy đáo chặn đầu ngăn chúng chạy loạn nữa.
Cả đàn heo dê thong thả chạy chậm về phía trước. Đi ngang qua Khương Hành, chúng tự động né sang một bên. Đợi chúng chạy qua, hai chú ch.ó cũng tiến lại gần, vui vẻ thè lưỡi vẫy đuôi với cô.
Khương Hành xoa đầu từng đứa: "Vất vả rồi, hai đứa giỏi lắm ~"
Đuôi chúng lập tức vẫy tít mù.
Đúng là bọn trẻ dễ dỗ dành.
Khen ngợi hai "nhân viên" cần mẫn xong, Khương Hành thong thả đi phía sau cùng Pudding và Caramel đưa heo dê về đúng chuồng, không hề có con nào đi nhầm đường.
Triển Hồng kiểm kê số lượng rồi khen lấy khen để: "Chó nhà mình giỏi thật đấy, đúng là không hổ danh Caramel và Pudding!"
Được khen, hai đứa cứ nán lại mãi không chịu đi.
Về đến sân, bà Trần A Anh đã chuẩn bị xong bữa tối. Mọi người cũng đã về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi quay lại chờ ăn cơm. Bà Trần bưng đĩa thịt sợi xào ớt xanh cuối cùng ra. Vì lượng thức ăn quá nhiều nên bà chia làm hai đĩa, đặt trên chiếc bàn tròn lớn ngoài sân. Trên bàn còn có sườn kho tàu, nấm xào thịt hun khói, canh cà chua trứng gà, rau chân vịt trộn và dưa chuột xào thịt.
"Đồ ăn đủ rồi, vào mâm thôi cả nhà!"
Thấy Khương Hành về, bà bảo: "Tiểu Hành, cơm của mấy đứa nhỏ bác làm xong rồi, tí nữa cho chúng nó nghỉ ngơi sớm, chạy cả buổi chiều chắc cũng mệt rồi."
Khương Hành nhẹ giọng: "Vâng ạ."
--
Ngày hôm sau.
Khương Hành vốn định bắt đầu hành trình "thả xích" cho đám gà vịt con. Nhưng người tính không bằng trời tính, trời đổ mưa.
Sáng sớm tỉnh dậy đã thấy trời âm u, đang ăn sáng thì mưa bắt đầu rơi rào rào. Khương Hành xem điện thoại mới thấy từ nửa đêm đã có mấy thông báo cảnh báo mưa lớn.
Thế là xong, hôm nay không hái được nấm, cũng chẳng có việt quất. May mà hôm qua vẫn còn dư một ít, hôm nay vẫn có trái cây để ăn. Xem dự báo thời tiết thì thấy cả tuần tới đều có mưa.
Một lát sau, Tần Tư Tề cũng dậy. Nhìn màn mưa trắng trời ngoài kia, cô bé thốt lên: "C.h.ế.t rồi chị ơi, mưa thế này không hái được nấm với việt quất thì lấy gì mà bán?!"
Khương Hành ôm lấy chú mèo đang lười biếng vì trời mưa, cảm thấy bản thân cũng muốn lười theo: "Không sao đâu, nghỉ ngơi một ngày cũng tốt mà."
Tần Tư Tề tiếc hùi hụi: "Hay là mặc áo mưa đi hái được không chị?"
Khương Hành bật cười: "Em còn cuồng công việc hơn cả chị à? Không nên thế đâu!"
Tần Tư Tề mặt mày ủ rũ đi ăn cơm. Chị họ không hiểu đâu, cái cảm giác cứ nỗ lực là có tiền chảy vào túi nó kỳ diệu lắm, cô bé chẳng muốn dừng lại chút nào. Nhất là ngày nào cũng được ăn ngon nên cô bé tràn đầy năng lượng, chẳng thấy mệt mỏi gì.
Cùng lắm là ướt thì về tắm, mưa mùa hè ấm chứ có lạnh đâu.
Thực ra không chỉ Tần Tư Tề, cả bà Chu Vân cũng gọi điện hỏi xem có cần mặc áo mưa đi làm không. Bà bảo thời tiết này dân quê trải qua suốt, ngày xưa còn gặt chạy bão dưới mưa to cơ mà, chút mưa này đã là gì, không nên để trễ nải công việc.
Nhưng Khương Hành nhìn trời đang bắt đầu có sấm chớp nên vẫn từ chối. Cô cho cả đội nghỉ một ngày. Chỉ có nhóm Triển Hồng cần chăm sóc gia súc gia cầm thì vẫn phải làm, nhưng không cần vội, đợi lúc nào mưa ngớt thì làm sau.
Thông báo vừa phát ra, trong nhóm bán rau cũng có người hỏi xem thời tiết này có giao hàng không.
【Khương Hành: Mưa lớn quá không thu hoạch được, hôm nay tôi nghỉ bán nhé cả nhà.】
【Biết ngay mà (khóc ròng)】
【Thông cảm cho chủ quán, may mà nhà vẫn còn ít đồ thừa, ăn tạm qua ngày vậy, mưa thế này chẳng ai muốn ra đường.】
【Team không ra khỏi cửa +1, đặt ship đồ ăn thôi!】
【Tôi đang đi ship đây, mọi người ủng hộ nhé, trời mưa phí ship cũng tăng đấy.】
【Anh bạn chăm chỉ thế, tôi giờ vẫn phải lên công ty tăng ca này, công ty hắc ám, chẳng có tiền tăng ca luôn.】
【Trời ơi thời tiết này mà tôi vẫn phải dắt ch.ó đi vệ sinh đây (khóc)】
【Cười c.h.ế.t mất, tôi cũng đang dắt ch.ó đây... (Ảnh chụp)】
【Ha ha ha, không còn cách nào khác, nó không chịu đi vệ sinh trong nhà, bắt buộc phải ra ngoài.】
【May mà tôi nuôi mèo (lau mồ hôi)】
【...】
Cả nhóm lại bắt đầu rôm rả. Khương Hành quan sát một lát, thấy trong nhóm có rất nhiều "con sen". Cả ch.ó lẫn mèo đều đủ cả, nhưng khoe ảnh ch.ó là nhiều nhất. Chính xác là than vãn về ch.ó thì đúng hơn. Cô thấy chú ch.ó Golden quen thuộc của một vị khách đang khoác chiếc áo mưa xinh xắn, tung tăng dạo bước dưới mưa trông cực kỳ khoái chí, trái ngược hoàn toàn với bộ dạng "sống không bằng chét" của chủ nó.
Thấy vậy, Khương Hành cũng chụp ảnh ch.ó mèo nhà mình gửi vào nhóm để khoe. Chó nhà cô chẳng cần dắt, đứa nào cũng ngoan ngoãn!
Hôm nay không phải làm việc nên lũ nhỏ đều ở trong nhà. A Li nằm gọn trong lòng cô, hai đứa kia thì nằm lười trên tấm t.h.ả.m dưới chân, trông thảnh thơi vô cùng làm đám "sen" đang bị vật nuôi hành hạ đều phải ghen tị.
【Sao t.h.ả.m nhà chủ quán sạch và mượt thế? Chó mèo không cào móng vào đấy à?!】
【Nhà tôi thì chịu hẳn, bình thường thì ngoan lắm, cứ mưa là đòi ra ngoài bằng được.】
【Khương Hành: Chắc tại lúc trước chúng nó tiêu hao nhiều năng lượng quá rồi, giờ có dịp nghỉ nên chẳng buồn động đậy.】
【Ơ? Tiêu hao kiểu gì thế em?】
【Chủ quán chia sẻ kinh nghiệm cho chị học tập với nào.】
【Khương Hành: Nhà tôi nuôi heo với dê đều do chúng nó chăn dắt cả đấy (Kính râm)】
【666666】
【Ha ha ha, thôi chịu, kinh nghiệm này không áp dụng nổi.】
【Cách này hay đấy! Chủ quán ơi mua thêm dê đi, chị thấy hai đứa nhỏ nhà em oai phong lắm, chắc chăn được cả vài trăm con dê ấy chứ.】
【Chị tính toán kỹ thế, ở trên phố em cũng nghe thấy tiếng bàn tính của chị rồi (Đầu ch.ó)】
【Nói thật là em thèm thịt nhà chủ quán lâu lắm rồi, heo với dê lớn chừng nào rồi ạ? Có bán không em?】
【Đừng có mơ, mới nuôi được bao lâu đâu, chắc chắn phải đợi đến cuối năm.】
Khương Hành gật đầu, chính cô cũng thèm lắm chứ! Nhưng phải cho đám thịt kia có thời gian mà lớn đã.
Tám chuyện một lát, Tần Tư Tề ăn no xong cũng lên phòng khách nhỏ ở tầng hai: "Chị ơi, không có việc gì làm thì mình chơi game đi?!"
Khương Hành hào hứng rút điện thoại ra: "Chiến luôn!"
--
Hơn 3 giờ chiều.
Mưa đã tạnh được một lúc. Nhịn cả ngày nên Caramel, Pudding và A Li đều chạy tót ra ngoài chơi. Khương Hành ngủ trưa dậy, thấy mình bỗng thành "người cô đơn".
Ngay cả cô em họ cũng không thấy đâu.
À, trưa ăn xong con bé cũng về phòng ngủ rồi.
Uể oải cầm điện thoại lên xem, cô thấy nhóm bán rau buổi sáng còn trò chuyện vui vẻ mà giờ không khí lại có vẻ nặng nề.
Tin nhắn mới nhất là: 【Tìm thấy chưa? @Bé Cưng Đáng Yêu Nhất】
Tim cô bỗng thắt lại. Kéo lên xem tình hình, cô mới biết chú ch.ó Golden của vị khách lúc sáng đã thừa dịp chủ nhân ngủ trưa mà chạy ra ngoài rồi mất tích. Chủ của chú ch.ó thức dậy lúc 2 giờ chiều, thấy nhà trống không liền vội vàng đi tìm.
Nhưng cả khu chung cư và vùng lân cận đều đã lùng sục khắp nơi mà vẫn không thấy tăm hơi.
Vì thế, hai mươi phút trước, chị ấy đã nhắn vào nhóm hỏi xem có ai thấy chú ch.ó không.
【Trời ơi, ch.ó nhà bạn tôi cũng vừa mất tích xong!】
【Có khi nào là bọn trộm ch.ó không, đúng lúc đi hốt cả ổ? Năm ngoái cũng tầm này là cao điểm mất trộm ch.ó đấy...】
【Á á á, bọn trộm ch.ó thật thất đức! Chó nhà tôi năm ngoái cũng bị trộm mất, nuôi ở dưới quê, chỉ hở ra một buổi chiều là mất tích, lái xe đi tìm khắp nơi cũng không thấy...】
【Bé Cưng Đáng Yêu Nhất: Đúng thế, mình vừa vào nhóm hội nuôi ch.ó của huyện, có mấy nhà cũng bị mất rồi. Giờ vẫn chưa tìm thấy bé cưng nhà mình, mọi người đang đi tìm. Nếu ai thấy xe nào nghi vấn trộm ch.ó thì báo ngay nhé, bên mình có người sẵn sàng lái xe đuổi theo...】
Mọi người trong nhóm đều đồng ý, nhưng cũng chẳng ai biết xe trộm ch.ó trông như thế nào. Một lát sau, có người hỏi xem đã tìm thấy ch.ó chưa, nhưng chủ của chú Golden chắc bận đi tìm nên không trả lời.
Khương Hành sực tỉnh, theo bản năng muốn đi tìm Caramel và Pudding.
Nhưng cô chợt thấy có gì đó không ổn. Trên cổ chúng đều có treo thẻ gỗ. Cô đã rót linh lực vào thẻ gỗ đó, tuy không có tác dụng gì lớn nhưng có thể giúp cô cảm nhận được phương vị của chúng. Đó là biện pháp cô chuẩn bị sẵn phòng khi chúng đi lạc.
Chỉ là từ trước đến nay chưa cần dùng đến, sao hôm nay cô lại cảm thấy vị trí của chúng có vẻ hơi xa thế nhỉ?!
Riêng thẻ của A Li thì cho thấy nó đang ở rất gần cô.
Khương Hành nhanh ch.óng bật dậy thay bộ đồ dã ngoại, đồng thời dùng thần thức cảm nhận phương vị của hai luồng linh lực kia.
Đáng mừng là hai luồng linh lực vẫn ở cạnh nhau, nhưng chỉ trong chớp mắt, chúng lại đang di chuyển ra xa hơn.
