Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 130: Mất Tài Khoản

Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:57

Tần Tư Tề cất điện thoại, cô bé cũng thấy được cảnh tượng náo nhiệt trong phòng livestream, hớn hở nói: "Chuẩn luôn! Ha ha ha, cái biểu cảm cuối cùng của tên đó thật sự buồn cười c.h.ế.t đi được! Rõ ràng là ăn ngon lắm, em thấy anh ta nuốt nước miếng ực ực mà cứ phải cứng miệng. Sau này em sẽ canh chừng sát sao cái địa chỉ bên đó, đừng hòng mua được món gì của tiệm mình nữa!"

Khương Hành vỗ tay tán thưởng: "Được đấy, Tư Tề cố lên. Hiện tại em ở đây tuy chưa có lương chính thức, nhưng năng lực làm việc mạnh thế này, chờ em tốt nghiệp, chị sẽ bù đắp tiền lương cho em sau!"

Cô em họ giỏi giang thế này, nếu cứ dùng sức lao động miễn phí mãi thì cô cũng thấy áy náy.

Đôi mắt Tần Tư Tề sáng rực lên như đèn pha, cô bé ôm mặt kinh hỉ: "Cái gì cơ ạ? Em cũng có lương sao?!"

"Tất nhiên rồi!"

Khương Hành mỉm cười nhìn cô bé đang phấn khích tột độ, không quên bồi thêm một câu: "Nhưng giờ chưa đưa cho em được, kẻo ba mẹ em lại mắng chị. Chờ em tốt nghiệp cấp ba xong chị sẽ đưa cả thể luôn."

"Oa nga ~~~" Tần Tư Tề cảm giác như đang bay trên mây. Cô bé biết chị họ rất phóng khoáng, đã nói là sẽ làm, nhìn lương của chị Khương Bồng là biết mức lương của mình chắc chắn không thấp.

Ở nhà chị họ bao ăn bao ở, toàn đồ cực phẩm, lại còn có lương để dành. Quả thực là hạnh phúc quá đi mà!

Khương Hành dỗ dành cô em họ xong thì phát hiện điện thoại rung liên tục. Mở ra xem thì thấy tin nhắn từ phía Dương Hạnh.

Dương Hạnh: “ Khương lão bản, em lại nổi tiếng trên mạng rồi à?! Lần này cực kỳ nhiều người đòi vào nhóm, chị có nên duyệt không?”

Dương Hạnh: (Vỗ vỗ bạn)

Dương Hạnh: “Em ơi, thật sự là rất nhiều người, càng lúc càng đông!”

Khương Hành: “Chị có thời gian xử lý mấy việc này không?”

Dương Hạnh: “Vẫn có chứ, công việc hiện tại của chị nhàn lắm.”

Lần này đến lượt mắt Khương Hành sáng lên. Cửa hàng online của cô nhìn thì rầm rộ nhưng đa số là vào tư vấn, thực tế thì chẳng có hàng để bán. Chờ cơn sốt này qua đi thì mọi thứ sẽ bình lặng lại.

Nếu thuê một nhân viên chăm sóc khách hàng toàn thời gian thì rất lãng phí, hơn nữa hiện tại chưa đóng bảo hiểm xã hội được nên thuê người cũng hơi khó.

Vốn dĩ cô định chờ Tần Tư Tề đi học lại mới tìm người làm thêm, giờ chẳng phải có ngay một người hiểu tận gốc rễ đây sao?

Khương Hành: “Chị Hạnh, em đang thiếu một nhân viên tư vấn bán thời gian, làm giờ hành chính. Giờ có shop online rồi nên cũng không cần dùng nhóm WeChat nữa, chị chỉ cần trực mục tư vấn ở hậu trường shop thôi, công việc cũng đơn giản lặp lại. Chị làm được không?”

Dương Hạnh: “Chị làm được!!!”

Dương Hạnh mừng rỡ khôn xiết. Thực tế công việc hiện tại của cô cũng đang lay lắt. Cô làm kế toán cho một công ty trang trí nội thất, nhưng tình hình kinh tế khó khăn, công ty sắp phá sản đến nơi. Sếp thì chạy vạy khắp nơi kéo đầu tư, cô ở lại quản lý mấy nhân viên còn sót lại, cả ngày chẳng có khách nên thời gian rảnh rỗi cả đống.

Cô cũng đang tính chuyển việc nhưng chưa biết làm gì. Cô với sếp quan hệ tốt nên mới ráng trụ lại xem tình hình thế nào. Có thêm một công việc tay trái tăng thu nhập lúc này đúng là nắng hạn gặp mưa rào, vì công ty cũ đã hai tháng chưa phát lương cho cô rồi.

Khương Hành cũng thấy rất vui vì đã tìm được người. Hai bên thương lượng nhanh gọn, một ngày trả 100 tệ, thứ Hai tới nếu cô ra chợ sẽ mang hợp đồng cho chị ký.

Thỏa thuận xong, Khương Hành đăng một thông báo vào nhóm cũ bảo khách hàng có nhu cầu thì sang shop online tư vấn, rồi giải tán nhóm luôn.

Buông điện thoại xuống, cô vươn vai một cái thật dài rồi ra sân xem lũ ch.ó nhỏ đã "giải quyết nỗi buồn" xong chưa. Chúng rất biết điều, không con nào tự ý xông vào nhà mà đều nằm ngoan ngoãn ngoài sân. Dưới ánh đèn sáng choang, có thể thấy ánh mắt chúng đã trong trẻo hơn lúc chiều nhiều.

Bát cơm đều được ăn sạch nhẵn.

Bữa tối nay của chúng ngoài thịt bò thì toàn là rau củ có linh khí, cộng với nước linh khí lúc chiều, dù có vết thương nhẹ thì mai cũng sẽ lành hẳn.

Khương Hành đã kiểm tra kỹ, không con nào bị trật khớp hay gãy xương cả. Con Border Collie yếu nhất là do bị đói dài ngày, trường kỳ suy dinh dưỡng, trường hợp này linh khí sẽ bồi bổ rất nhanh.

Thấy cô ra sân, chú ch.ó Border Collie đứng dậy đầu tiên.

Những con khác cũng lục tục đứng lên theo, đuôi vẫy rối rít. Chú ch.ó Samoyed với bộ lông trắng muốt còn lân la tiến lại gần hai bước. Border Collie khẽ gầm gừ một tiếng "ngao ô", Samoyed lập tức thu lại nụ cười, không cam lòng đứng lại, nhưng giây sau lại nhìn Khương Hành thè lưỡi cười hì hì. Bộ lông xù xì bết bẩn của nó trông chẳng khác nào một viên kẹo bông gòn bị rơi xuống đất.

Chà, Border Collie đúng là Border Collie, thu phục đám này nhanh thật. Khương Hành nhìn mà mắt sáng lên, chợt nhớ ra nãy quên chưa hỏi hai tên trộm xem con này có chủ không.

Nhưng nhìn nó t.h.ả.m hại thế này, chắc là đi lạc đã lâu, có khi chủ cũng chẳng đi tìm nữa.

Cô ngồi xổm xuống trước mặt đám nhỏ, xoa đầu từng đứa một. Chó nhà cô cũng chen vào tranh phần, khi chúng lao tới thì đám ch.ó mới chủ động lùi lại nhường chỗ.

Thật là hiểu chuyện.

Khương Hành nghiêm túc dặn dò lũ trẻ: "Trong lúc chờ chủ của các em tìm đến, các em cứ ở lại đây nhé. Nhưng tuyệt đối không được đi vệ sinh bừa bãi trong nhà, cũng không được chạy lung tung, nghe rõ chưa?"

"Gâu!" Chú Husky đầu tiên hưởng ứng với vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác.

Một chú Husky khác to con, già dặn hơn quay sang gầm nhẹ một tiếng, chú đầu tiên lập tức cụp đuôi, ánh mắt bớt "ngáo" đi hẳn.

Khương Hành khóe môi giật giật, quay sang nhìn Border Collie. Chú ch.ó ngước đầu kêu hai tiếng, cố gắng đứng thật ngay ngắn, ánh mắt linh hoạt như muốn nói: "Chị cứ yên tâm!".

Những con khác cũng "gâu" theo một tiếng, đôi mắt đen láy sáng long lanh. Khả năng chúng hiểu lời cô nói chắc chỉ khoảng 10%, trừ Border Collie ra.

Khương Hành rửa sạch bát, rót thêm cho mỗi đứa một ít nước linh khí rồi mới dắt Caramel và Pudding vào nhà, đóng cửa lại. Tường rào cao hai mét, cổng cũng đã khóa nên không lo chúng chạy mất. Sàn phòng khách lát gạch men, so ra thì ngủ ngoài sân vẫn thoải mái cho ch.ó hơn, vì cô cũng không có đủ ổ nằm cho ngần ấy con, ngủ sàn gạch sợ chúng bị thấp khớp.

Có người đã ngủ say, nhưng cũng có người thao thức không yên.

Lôi Quý Cương sau khi thấy giấy thử không hề đổi màu như mong đợi đã chọn cách tắt livestream để trốn tránh sự thật, giờ thì hối hận xanh ruột.

Nhưng hối hận cũng vô dụng, sự đã rồi, anh ta chỉ đành mặt dày giải thích là điện thoại hết pin nên sập nguồn. Dù chẳng ai tin nhưng ít nhất cũng là một cái cớ để giữ chút liêm sỉ cuối cùng.

Anh tự trấn an mình: "Dù sao cũng có nhiệt độ rồi, bị c.h.ử.i cũng là nổi tiếng mà. Cứ bám lấy đợt sóng này là tài khoản sẽ phất lên thôi."

Tự an ủi xong, anh ta định bụng quay thêm video mới để "thừa thắng xông lên", kéo cậu trợ lý tăng ca làm thâu đêm. Anh ta nghĩ chỉ cần clip mới có chút tranh cãi, cư dân mạng sẽ nhanh ch.óng quên vụ lật xe tối nay. Thế nhưng, video chưa kịp đăng thì tài khoản của anh ta đã bị khóa!

Lần này không đơn thuần là do dân mạng báo cáo, mà chủ yếu là do văn phòng luật sư Kính Giám nhúng tay vào. Dù anh ta đã cố dùng từ ngữ mập mờ để né tránh, nhưng làm sao đấu lại được trí tuệ của các luật sư?

Họ tìm ra hàng loạt điểm có thể công kích trong video trước đó của anh ta và gửi bằng chứng cho phía nền tảng.

Tài khoản "Thiên Lôi Giáng Xuống" thực chất chỉ là một kênh nhỏ có vài vạn lượt theo dõi, trước những chứng cứ đanh thép về hành vi bịa đặt, phía nền tảng đã trực tiếp khóa tài khoản vĩnh viễn. Bị mắng, bị nhục, tốn bao nhiêu tiền bạc và tâm sức, cuối cùng cái tài khoản cũng bay mất, Lôi Quý Cương suy sụp gào lên: "... Á á á!!!"

Trợ lý đứng cạnh sợ đến mức tay run bần bật, chẳng dám nói câu nào.

Coi như xong, công cốc hết.

Sau một hồi phát điên, Lôi Quý Cương nhìn trợ lý bằng ánh mắt thâm trầm, hỏi một câu: "Cậu thấy cà chua với dưa chuột của shop đó ăn ngon thật không?"

Trợ lý run rẩy đáp: "Dạ... hình như không ngon lắm ạ?"

Lôi Quý Cương gắt: "Nói thật đi, tôi không trừ lương cậu đâu."

Trợ lý lúc này mới dám nói thật: "Ngon thực sự luôn anh ạ. Ăn một miếng là biết chất lượng rau củ này hoàn toàn ở đẳng cấp khác so với ngoài chợ. Giá đắt nhưng đúng là cảm nhận được cái vị nguyên bản thanh khiết nhất, ăn xong thấy người rất thoải mái..."

Cậu ta lỡ miệng nói hơi nhiều, vì đống rau củ dùng để quay phim xong đều chui vào bụng cậu ta hết mà.

Lôi Quý Cương vò đầu bứt tai.

Anh hỏi thừa quá, chính anh lúc ăn cũng biết chất lượng thế nào, chỉ là lúc đó không thể thừa nhận, nếu không chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.

Anh vốn định nhổ quả cà chua ra để làm màu, ai ngờ lại bị dân mạng lấy đó làm điểm yếu để tấn công.

Lúc đó anh đâu biết hậu quả lại nặng nề thế này. Biết thế thà thừa nhận là nó ngon ngay từ đầu, bị cười nhạo một chút còn hơn là mất trắng tài khoản!

Điều làm Lôi Quý Cương không phục nhất là tại sao anh lại đen đủi đụng trúng một cái shop "hàng thật giá thật", mà chủ shop còn "cứng" đến mức bám đuôi kiện anh tới cùng như vậy.

Vận khí đúng là quá t.h.ả.m.

Cũng thao thức không kém là mấy tên đang ở trong trại tạm giam. Bốn người bọn chúng chẳng ngờ được có ngày mình lại phải ngồi tù chỉ vì mấy con ch.ó. Chẳng phải bình thường mấy vụ này chỉ bị giáo d.ụ.c, đền bù ít tiền là xong sao?

Sao con nhỏ kia lại tuyệt tình thế, nhất quyết phải kiện cho bằng được?

Đặc biệt là tên lái xe tải bị Khương Hành bẻ khớp tay, đêm nằm cay cú không ngủ được, bỗng nhiên nảy ra ý định: Đúng rồi, đi giám định thương tật!

Anh bị hai lão già kia đ.á.n.h cho bầm dập, hoàn toàn có thể đi giám định. Chờ có kết quả, anh sẽ kiện ngược lại cô ta! Đến lúc đó nếu cô ta không chịu hòa giải thì cả lũ cùng ngồi tù cho vui!

Anh ta tràn đầy tự tin, hôm sau người nhà đến thăm, anh còn vỗ n.g.ự.c: "Yên tâm đi, tôi sắp được ra ngoài rồi!"

Người nhà nửa tin nửa ngờ: "Ông đừng có bốc phét. Tôi nghe cảnh sát bảo bên đó thuê luật sư xịn lắm, tận bên Hải Thị về để kiện ông đấy!"

Tên trộm ch.ó đắc ý: "Cô ta đ.á.n.h tôi, hôm qua tôi đã đi giám định rồi. Hai cái thân già 80 tuổi kia thì không ngồi tù được, nhưng con nhỏ đó thì có thể! Nghe bảo cô ta là bà chủ lớn, cái danh dự của cô ta đắt hơn tôi nhiều, chắc chắn sẽ phải cầu xin tôi hòa giải thôi!"

Cả nhà nghe vậy mừng rỡ, hớn hở chờ kết quả giám định.

Cho đến khi kết quả được trả về: Các khớp xương hoàn toàn không có dấu hiệu tổn thương mới, những vết bầm tím trên người đều do vật cứng (là gậy chống của ông bà cụ) gây ra. Không thể buộc tội Khương Hành hành hung.

Có giỏi thì đi mà kiện hai cụ già ngoài 80 tuổi ấy. Hai gia đình ngồi nhìn kết quả mà ngớ người ra.

--

Sức nóng trên mạng kéo dài thêm hai ngày rồi mới nguội dần. Lượng người theo dõi shop online sau sự việc này đã đột phá mốc ba vạn, vô cùng náo nhiệt.

Nhưng ở ngoài đời thực, cuộc sống của Khương Hành vẫn bình lặng như cũ.

Những người cô tiếp xúc hàng ngày đa phần là người lớn tuổi, họ chỉ xem mấy bộ phim ngắn giải trí chứ không hay "hóng biến" trên mạng xã hội, chỉ có Vạn Sảng sau khi biết chuyện mới hớt hải chạy sang hỏi thăm cô một tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.