Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 38: Doanh Thu Một Ngày Hai Vạn
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:59
Đối với nhiều người không quá sành ăn hoặc nhạy cảm với mùi vị, nấm của Khương Hành chỉ đơn giản là loại có chất lượng tốt hơn một chút mà thôi.
Nếu có nơi khác bán rẻ hơn hẳn, dù chất lượng kém một chút họ vẫn có thể chấp nhận được.
Vì thế, quả thực có không ít khách quen hay mua nấm trước đây giờ đã không còn ghé quầy của cô nữa.
Tuy nhiên, lượng khách tổng thể vẫn không giảm bao nhiêu, chủ yếu là vì Khương Hành còn bán cả tôm hùm đất và cá.
Cá với cá thì sự khác biệt là một trời một vực.
Đặc biệt là những khách đã từng ăn qua một lần, cứ hễ thấy Khương Hành bán cá trở lại là chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát đòi mua cho bằng được một con.
Ai thích ăn cá nướng thì đa phần chọn cá trắm cỏ, thỉnh thoảng cũng có người mua cá chép lớn.
Ai thích kho tàu thì lựa chọn phong phú hơn, từ cá chép, cá mè vinh, cá trắm đen đến cá vược đều có đủ. Còn những ai thích hầm canh thì cứ nhắm vào cá trắm đen, cá quả hay đầu cá mè hoa mà chọn.
Chưa kể Khương Hành còn có món tôm hùm đất. Nhất là với mức giá 40 tệ một cân cho những con tôm size lớn thế này thì quá hời, nên người mua lại càng đông.
Khương Hành chuẩn bị ba thùng tôm, tầm khoảng 20 cân, mới mở hàng nửa tiếng đã bán vèo hơn một nửa, chỉ còn lại mười mấy cân. Một thùng khác đựng loại tôm nhỏ hơn một chút nhưng giá nhỉnh hơn thì vẫn còn lại một nửa.
Dâu tằm cũng vơi đi quá nửa, nấm thì giảm đi một nửa doanh thu so với mọi khi.
Tranh thủ lúc vắng khách, Khương Hành ngồi bệt lên thùng xe ba bánh, lười biếng rút điện thoại ra chơi game. Cô bỗng cảm thấy có chút cảm thán.
Kể từ khi quầy nấm đông khách, đã lâu lắm rồi cô mới lại thảnh thơi ngồi chơi game thế này!
Tất nhiên, một phần lớn nguyên nhân là do cái trò chơi nông trại này cô đã cày đến cấp độ quá cao, bắt đầu thấy chán. Lúc này, Khương Hành bỗng thấy nhớ cái trò nông trường trong ký ức, nơi có thể trồng rau, nuôi gà vịt rồi sang nhà bạn tốt "trộm" đồ ăn.
Tiếc là trò đó đã đóng cửa từ lâu.
Chơi được một lúc thì khách lại lác đác kéo đến, cô bán thêm được một ít đồ. Vừa định ngồi xuống nghỉ tiếp thì thấy một gương mặt khách quen chạy tới.
--
Vương Diệu Nguyên là khách hàng từ những ngày đầu quầy nấm mới khai trương. Hôm nay ban đầu cô không định mua gì, vì hai hôm trước đã mua khá nhiều hơn nữa thu nhập của cô và cô bạn thân cũng chẳng cao sang gì, mấy món đắt đỏ này vẫn nên biết tiết kiệm thì hơn.
Thế nhưng cái sự "tiết kiệm" đó đã tan thành mây khói ngay giây phút cô thấy tin nhắn thông báo trong nhóm bán hàng.
"Tôm hùm đất! Cái này không nếm thử thì phí cả đời!" Vương Diệu Nguyên dứt khoát nhắn tin cho cô bạn Dư Vi.
Dư Vi cũng tán thành ngay lập tức: "Mua! Lần trước đứng xếp hàng tớ đã nghe người ta kháo nhau cá nhà cô chủ này ngon lắm, không có mùi bùn đất gì cả. Tôm chắc chắn cũng xịn, đắt một tí cũng chấp nhận được."
Vương Diệu Nguyên: "Thực ra tính ra không đắt đâu, con to oạch mà có 40 tệ một cân thôi."
Dư Về: "Trời đất, thế thì càng phải mua!"
"Mua mấy cân?"
"Hai cân nhé? Mà chắc không đủ đâu." Dư Vi nói xong lại vô thức muốn mua thêm, tất cả cũng tại món tôm này gây nghiện quá, lần nào ăn cũng thấy thiếu.
Cô nhẩm tính: "Bốn cân đi? Một trăm sáu chục tệ chắc vẫn ổn chứ?"
"Chốt!" Vương Diệu Nguyên đồng ý cái rụp.
Cúp điện thoại, cô nóng lòng chờ đến giờ tan sở. Ai dè hôm nay ông sếp lại giở chứng họp hành sát giờ về!
Đúng là ở đâu cũng có kiểu sếp thích họp lúc nhân viên muốn đi về nhất.
Cuộc họp kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Lúc Vương Diệu Nguyên chạy ra khỏi công ty, cô cứ lo cô chủ đã bán hết hàng dọn quán rồi.
Kết quả là khi phi tốc độ bàn thờ tới nơi, cô thấy hàng vẫn còn khá nhiều?
Đặc biệt là nấm, còn dư lại nhiều hơn cô tưởng tượng.
Vương Diệu Nguyên vội nói: "Cô chủ ơi, cho tôi bốn cân loại tôm vỏ đen đỏ này nhé."
Khương Hành lập tức lấy túi lưới ra cân. Vương Diệu Nguyên bắt đầu chọn thêm nấm, vừa khéo vẫn còn loại nấm thông cô thích, cô mua thêm một ít cho tròn hai trăm tệ.
Vừa nhặt nấm, cô vừa buột miệng hỏi: "Cô chủ, sao hôm nay lại còn dư nhiều thế này? Cô ra muộn à?"
Khương Hành bật cười giải thích: "Dạ không, tại có quầy khác cũng bán nấm nữa đó chị."
Vương Diệu Nguyên sượng trân: "À, ra thế." Cô tự trách cái mồm nhanh nhảu, đúng là không nên hỏi câu đó.
Cũng may là việc mua bán diễn ra rất nhanh. Vương Diệu Nguyên thanh toán xong liền chuồn lẹ. Vì không đi chợ nên cô đi thẳng về nhà.
Lúc đi qua ngã tư, cô thấy một người đàn ông trung niên đang bày sạp bán nấm. Chỗ này cách quảng trường khoảng hai trăm mét, bình thường mấy cụ già hay mang rau nhà trồng ra bán nên rất đông khách.
Lúc này, trước quầy có hai vị khách đang chọn nấm. Vương Diệu Nguyên liếc nhìn bảng giá thì giật mình.
Cái gì? Nấm mối mà chỉ có một trăm rưỡi thôi á?
Tuy cô mới chỉ ăn thử một lần vì thấy đắt quá, nhưng cô nhớ rõ bên quầy Khương Hành bán những hai trăm tệ trở lên.
Sự chênh lệch này... hèn gì khách chạy hết sang đây.
Vương Diệu Nguyên bỗng thấy hơi xót tiền, có cảm giác như mình vừa bị mua hớ, cô tò mò tiến lại gần xem thử.
Ông chủ quán thấy khách thì đon đả: "Vào xem đi cô em, nấm rừng xịn mới hái sáng nay đấy!"
Vương Diệu Nguyên lại gần thì thấy đống nấm này hầu hết đều cùng loại với bên Khương Hành, nhưng có gì đó sai sai.
Màu sắc và mùi hương không được thơm như bên kia. Vẫn có mùi nấm rừng, nhưng từ kích cỡ đến vẻ ngoài đều thấy không "mướt" bằng.
Vương Diệu Nguyên lập tức thấy hết xót tiền ngay. Chất lượng khác nhau thì giá phải khác nhau là đúng rồi.
"Ông chủ, nấm này đúng là nấm rừng mới hái thật không? Sao ngửi không thấy thơm mấy nhỉ?" Một bà cô đứng cạnh cô vừa chọn vừa hỏi, đúng lúc nói lên thắc mắc trong lòng cô.
Vương Diệu Nguyên nhìn sang, ơ, đây chẳng phải bà cô vẫn hay mua nấm ở quầy Khương Hành sao?
Lý Như Cần không để ý đến cô, chỉ nhíu mày nhìn chằm chằm mấy cây nấm trên tay.
Ông chủ quán gân cổ lên: "Nấm rừng thật mà! Loại này có trồng được đâu, nhất là nấm mối này, phải có tổ mối nó mới mọc được chứ."
Bà Lý Như Cần nheo mắt lại. Với kinh nghiệm tung hoành các chợ b.úa nhiều năm, bà nhìn ra ngay vấn đề.
Có thể là nấm rừng thật, nhưng chưa chắc ông này tự đi hái.
Bà nghĩ thầm: Mấy năm nay môi trường thay đổi, nấm rừng khó tìm lắm. Nếu ông này hái được chắc cũng mang đi bán nơi khác giá cao hơn rồi, có thể đây là hàng ông ấy thu mua lại của người khác.
Nấm rừng mà qua tay nhiều người, để lâu thì độ tươi giảm hẳn, nhìn là thấy không bằng bên kia rồi. Nghĩ thông suốt, bà Lý đặt nấm xuống.
Thôi thì nếu chưa được ăn loại xịn nhất thì loại này cũng tạm ổn, nhưng khổ nỗi bà ăn nấm nhà cô Khương quen rồi, nhìn đống này thấy không thuận mắt chút nào.
Đúng là cái cô bé trẻ tuổi kia giỏi thật, ngày nào cũng kiếm được nấm rừng tươi rói như vậy.
Ông chủ quán thấy khách định đi thì cuống quýt: "Sao lại đi rồi? Nấm ngon mà, nếu bà thích tôi bớt cho một ít."
"Thôi thôi, tôi mua đủ đồ ăn rồi." Bà Lý xua tay rồi bước đi thật nhanh.
Vương Diệu Nguyên chứng kiến toàn bộ cũng lẳng lặng rời đi. Đắt một tí cũng được, cô vẫn thích nấm của cô Khương hơn. Đồ ăn chất lượng thì ăn vào thấy người cũng khỏe khoắn.
Bình thường cô hay thức khuya, đêm không ngủ được, ngày không dậy nổi, đi làm sớm đúng là cực hình.
Thế nên mặt lúc nào cũng nổi mụn, cứ hết nốt này đến nốt khác phát bực. Thế mà dạo gần đây không hiểu sao cô lại ngủ ngon thế, cứ đến giờ là buồn ngủ, mụn cũng lặn hết, da dẻ hồng hào hẳn ra.
So sánh như vậy, Vương Diệu Nguyên thấy bỏ thêm chút tiền cũng đáng.
Về nhà, cô kể ngay chuyện này cho cô bạn thân. Cả hai vừa sơ chế tôm vừa buôn chuyện. Nghe xong, Dư Vi ngạc nhiên bảo: "Cậu cũng ngủ ngon à? Tớ cứ tưởng dạo này tớ bớt ăn ngoài nên mới thế. Tớ cũng ngủ sâu hơn hẳn, mà tóc cũng bớt dầu nữa!"
"Oa!" Vương Diệu Nguyên được nhắc mới sực nhớ ra: "Đúng rồi, tớ cũng thế! Lần cuối gội đầu là ba hôm trước rồi mà tóc vẫn chưa bết. Không nói ra thì tớ cũng chẳng để ý luôn!"
Hai đứa nhìn nhau, rồi cùng thở dài một hơi.
Vương Diệu Nguyên: "Hóa ra trước giờ là do thức khuya đấy. Giờ ngủ nghỉ điều độ cái là hết bệnh ngay."
Dư Vi: "Phải nói là do ăn được nguyên liệu xịn, cơ thể thoải mái nên sinh hoạt mới vào quy củ được chứ!"
Cuối cùng cả hai chốt lại một câu: "Thôi cứ tiếp tục ủng hộ cô Khương đi!"
Họ chỉ hy vọng cô Khương đừng vì có người cạnh tranh mà nản lòng bỏ bán nấm.
--
Khương Hành thì thấy mình cũng chẳng đến nỗi dễ suy sụp như thế.
Hơn 7 giờ tối, cá và tôm hùm đất chỉ còn lại vài con dưới đáy thùng. 15 cân dâu tằm còn lại toàn những quả mẫu mã hơi kém, nấm thì còn dư lại một phần ba. Khương Hành vẫn rất bình thản.
Tống Mính thì lo lắng ra mặt.
Đã lâu rồi cô không phải chủ động mời chào khách, vậy mà hôm nay lại phải bắt đầu lại.
Ngoài việc quảng cáo sốt nấm của mình, cô còn tranh thủ nói tốt cho quầy nấm của Khương Hành, bảo là do nguyên liệu bên này ngon nên sushi của cô mới tuyệt đỉnh như thế.
Đáng tiếc là sau chừng ấy thời gian, ai cũng biết cô mua nấm ở đâu rồi. Họ không mua chắc chắn là có lý do riêng, nên Tống Mính cũng chỉ kéo lại được vài ba vị khách lẻ tẻ.
Đến 7 rưỡi, tôm hùm đất đã hết sạch, cá chỉ còn lại một con trắm cỏ to đùng.
Khương Hành mang phần tôm đã để dành riêng cho Tống Mính sang, thấy vẻ mặt lo âu của cô bạn thì bật cười: "Yên tâm đi, không sao đâu mà. Em đã lường trước là sẽ có ngày này rồi."
Mấy năm nay thành phố phát triển, chính phủ cũng đầu tư về các địa phương, đường xá trong thôn cô cũng là tiền nhà nước cấp.
Dân mình có điều kiện hơn, nên khi thấy thị trường màu mỡ, chắc chắn sẽ có người nhảy vào cạnh tranh. Khương Hành cũng không có ý định ôm đồm hết khách.
Một mình cô làm còn phải dành thời gian tu luyện nữa, bán được thế này là quá đủ rồi.
Tống Mính chắp tay bái phục: "Tâm lý em đúng là thép thật!"
Khương Hành thì thầm: "Bởi vì nghề chính của em thực ra không phải là bán nấm rừng đâu."
Tống Mính ngơ ngác nhìn cô: "Hả?"
Khương Hành vẻ mặt đầy bí hiểm: "Ngày kia chị sẽ biết."
Tống Mính tròn mắt: "Lại còn chơi trò ú tim với chị nữa à?!!!"
Khương Hành cười hì hì rồi chuồn thẳng. Về nhà thôi!
--
Về đến nhà, việc đầu tiên Khương Hành làm là âu yếm hai nhóc Pudding và Caramel cho bõ mấy tiếng xa cách. Hai đứa nhỏ quấn người kinh khủng, đúng là một nỗi "phiền toái" hạnh phúc.
Sau đó, cô thả con cá còn lại vào bồn, đem chỗ dâu tằm dư ra rửa sạch rồi ép lấy nước bỏ vào ngăn đá, để ngày mai pha nước giải khát cho mấy người đến phụ việc.
Số nấm còn dư cô bày ra mẹt để phơi.
Nấm ở nhà đã có bác dâu sang thu dọn giúp. Căn phòng ở tầng một vốn của ba mẹ cô giờ để trống nên dùng làm kho chứa đồ luôn. Qua một ngày nắng gắt, nấm đã ngót đi đáng kể, cô chỉ cần dồn lại một mẹt là đủ chỗ cho số nấm mới mang về.
Số lượng nấm khô cho nhóm đồng nghiệp của Tống Mính cơ bản đã gom đủ, giờ chỉ chờ phơi khô hẳn rồi đóng gói là có thể giao hàng. Ngày mai cô định nghỉ ngơi, không đi hái nấm nữa. Làm lụng vất vả bấy lâu, cuối cùng cũng được xả hơi một chút.
Xong xuôi mọi việc, Khương Hành bắt đầu tính toán thu nhập.
Hôm nay lượng hàng khá nhiều. Dâu tằm hơn 15 cân, trừ đi mấy cân không bán được thì thu về hơn 900 tệ. Cá tầm 20 cân, kiếm được khoảng 2 nghìn. Nấm hôm nay bán ít hơn, nhưng toàn loại nấm quý như nấm mối nên vẫn thu về được 2,5 nghìn.
Nhưng khoản hời nhất hôm nay lại là tôm hùm đất. Hơn 20 cân tôm vỏ đen đỏ thu về hơn 1,6 nghìn; thêm 7 cân tôm vỏ xanh đỏ nữa là 750 tệ.
Cộng tất cả lại, buổi đi bán hôm nay cô thu về tổng cộng 7.880 tệ.
Hả??? Khương Hành ngẩn người trước con số này. Cô cứ ngỡ nấm bán chậm thì thu nhập sẽ giảm, ai dè vẫn suýt soát 8 nghìn tệ! Nếu cộng thêm cả đơn nấm khô giao tận nhà hơn 10 nghìn nữa thì tính ra thu nhập hôm nay của cô xấp xỉ 2 vạn tệ rồi!
Quá hài lòng!
Khương Hành tâm trạng cực kỳ phấn chấn, cô tự pha cho mình một ly nước mật ong để nhuận họng. Hôm nay đứng bán nói hơi nhiều, phải chăm sóc thanh quản một chút thôi.
