Mẹ Phá Đám Cưới Tôi, Tôi Trả Lại Ngay Lễ Cưới Chị - 6
Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:03
Tại sao mẹ không yêu tôi?
Tại sao bà ghét tôi đến vậy?
Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?
Sau này tôi dần dần hiểu ra.
Bà không yêu tôi, ghét tôi, không phải vì tôi thật sự làm sai chuyện gì.
Chẳng qua bà cần một nơi để trút hết sự bất lực và thất bại trong lòng mình mà thôi.
Tôi thừa nhận, năm đó bà mất cơ hội thăng chức có một phần nguyên nhân là vì có tôi.
Nhưng chỉ mất đi một cơ hội như vậy, chẳng lẽ cả cuộc đời bà đã coi như chấm hết rồi sao?
Để tìm một câu trả lời rõ ràng, tôi đặc biệt đi hỏi thăm người cô từng cạnh tranh với mẹ tôi năm ấy.
Cô ấy nói khi đó có mấy người cùng ứng cử.
Cho dù mẹ tôi không mang thai, vị trí ấy cũng chưa chắc đã đến lượt bà.
“Dù có thăng chức thì sao?
Nhà máy của chúng tôi lúc đó làm ăn chẳng tốt.
Sau khi tôi thăng chức, mỗi tháng cũng chỉ hơn mẹ cháu năm mươi tệ.
Theo cô thấy, mẹ cháu không thăng chức chưa hẳn là chuyện xấu.
Bà ấy là một trong những người đầu tiên bị cắt giảm, nên sớm chuyển sang công việc mới.
Còn những người như chúng tôi sau đó lại lãng phí thêm mấy năm trong nhà máy.
Không chỉ lương thấp, mà còn phí mất rất nhiều thời gian.”
Sau khi được cô ấy đồng ý, tôi gửi đoạn ghi âm cuộc trò chuyện đó cho mẹ.
Bà có buông bỏ được hay không thật ra không còn quan trọng nữa.
Điều quan trọng là tôi đã tự mình bước ra khỏi vòng xoáy ấy.
Bà không yêu tôi thì cũng thôi.
Ai quy định mẹ nhất định phải yêu tất cả những đứa con mình sinh ra chứ?
Tôi vốn nghĩ sau khi nghe đoạn ghi âm giữa tôi và dì Triệu, bà ít nhiều sẽ biết kiềm chế lại.
Không ngờ việc đó lại khiến phản ứng của bà càng dữ dội hơn.
Ngay cả chị gái cũng nhắn tin mắng tôi.
“Nguyễn Ninh, mày có đê tiện không?
Ai cho mày đi tìm Triệu Hồng Hà?
Mẹ nói không sai, mày đúng là đồ vô liêm sỉ, là con sói mắt trắng.
Nếu mày còn muốn nhận bố mẹ, vậy chuyển toàn bộ số tiền trúng vé số còn lại sang đây.
Nếu không, đừng trách chúng tao không nhận mày nữa.”
Tôi nhìn những dòng chữ độc ác trên màn hình, trong lòng chợt dâng lên một tia hận ý lạnh buốt.
Muốn tiền sao?
Vậy còn phải xem các người có đủ bản lĩnh lấy được hay không.
Ngày chị gái kết hôn, tôi cùng Cố Hoài ăn mặc chỉnh tề đến dự tiệc.
Chị vừa nhìn thấy tôi bước vào, khóe miệng đã cong lên đầy đắc ý.
Chị đưa tay về phía tôi như thể đó là chuyện đương nhiên.
“Đưa đây đi.
Còn lại bao nhiêu tiền?
Ít hơn một triệu thì tôi sẽ không nói đỡ cho cô trước mặt mẹ đâu.”
“Được thôi.”
Tôi giơ tay, tát thẳng vào mặt chị.
Khuôn mặt trắng nõn của chị lập tức hiện lên một dấu tay đỏ nhạt.
Chị bị cú tát này làm cho ngây người, ôm mặt hồi lâu chỉ biết hét lên.
Mẹ tôi nghe tiếng liền chạy tới.
Vừa nhìn thấy tôi, mặt bà tức đến méo xệch.
“Nguyễn Ninh, mày điên rồi à?
Mày đang làm cái gì vậy?”
“Tôi làm gì mà bà còn không nhìn ra sao?”
Tôi chậm rãi bước đến trước mặt mẹ, nhìn bà bằng nụ cười lạnh.
“Tôi đang học bà đó mẹ.
Muốn giải quyết vấn đề thì phải làm ngay trong đám cưới của người khác mới đủ đã.
Bà không phải muốn tiền sao?
Hôm nay tôi đến để bàn chuyện tiền bạc với các người đây.”
Mẹ tôi chột dạ định kéo tôi ra ngoài.
Ánh mắt bà còn vô thức đảo quanh tìm bố mẹ Triệu Kiệt.
Bà nghiến răng, thấp giọng quát.
“Có chuyện gì thì về nhà nói.
Hôm nay là ngày trọng đại của chị con, đừng có ở đây làm loạn.”
“Bà cũng biết kết hôn là chuyện trọng đại sao?
Vậy tại sao bà lại làm loạn trong hôn lễ của tôi?
Tôi đã rất nể tình rồi.
Ít nhất tôi còn đợi đến khi nghi thức của họ làm xong mới ra tay.”
Lúc này, bố mẹ Triệu Kiệt đã đi tới.
Tôi hất tay mẹ ra, bước thẳng đến trước mặt họ.
Tôi đ.á.n.h giá cả nhà Triệu Kiệt từ trên xuống dưới một lượt, rồi khinh thường mở miệng.
“Nhà các người là cưới con dâu hay đang đi gọi vốn đầu tư vậy?
Vét sạch tiền của nhà mẹ vợ còn chưa đủ, bây giờ lại còn nhắm tới tiền của em vợ nữa sao?”
“Chị tôi gả cho anh đúng là xui xẻo tám đời.
Mua nhà chia đôi thì thôi đi, bây giờ còn ép chị ấy mua cho anh một chiếc Mercedes hơn một triệu.
Các người còn biết xấu hổ không vậy?”
Sắc mặt cả nhà Triệu Kiệt vừa mờ mịt vừa khó coi.
“Cô đang nói linh tinh cái gì vậy?”
“Anh không định phủ nhận đấy chứ?
Anh dám nói tiền mua nhà cưới không phải bố mẹ tôi bỏ ra một nửa sao?
Hay là chuyện chị tôi dẫn bố mẹ đến phá đám cưới của tôi để đòi một triệu mua xe cho anh, anh hoàn toàn không biết gì?”
“Tiền mua nhà cưới đúng là chị cô bỏ ra một nửa.
Nhưng đó là do chính cô ấy tự đề nghị, nói muốn có cảm giác bảo đảm.
Còn chuyện đến đám cưới của cô gây chuyện đòi tiền mua xe, tôi thật sự không hề biết.”
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, khách khứa xung quanh kéo đến xem càng lúc càng đông.
Sắc mặt mẹ Triệu Kiệt khó coi đến mức như có thể nhỏ ra nước, nhưng vẫn phải gượng cười ứng phó.
“Hiểu lầm thôi, tất cả đều là hiểu lầm.
Tiểu Kiệt nhà chúng tôi đâu cần lái chiếc xe tốt như vậy.
Cho dù nó muốn, chúng tôi cũng không thể để nó đòi vợ chưa cưới mua cho mình được.”
“Ồ, vậy xem ra là tôi hiểu lầm rồi, xin lỗi nhé.
Hôm đó mẹ tôi dẫn theo chị tôi đến đám cưới của tôi, ngay cả nghi thức còn chưa đợi xong đã phá ngang.
Tôi còn tưởng là nhà các người ép họ đi đòi tiền chứ.”
“Không có chuyện đó đâu.”
