Mẹ Phá Đám Cưới Tôi, Tôi Trả Lại Ngay Lễ Cưới Chị - 8

Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:04

Chị khó khăn lắm mới lấy được Triệu Kiệt, đương nhiên không muốn vừa kết hôn đã ly hôn.

Vì thế chị tìm bố mẹ bàn bạc, bảo họ chuyển ra ngoài ở.

Mẹ tôi nghe được lời này, lòng lập tức lạnh đi một nửa.

Lý do họ đưa hết tiền cho chị mua nhà, chính là vì ngay từ đầu hai bên đã bàn bạc xong.

Sau khi chị kết hôn, họ sẽ sống cùng chị.

Sau này lương hưu của họ cũng giao cho chị, để chị chăm sóc họ lúc tuổi già.

Theo lời mẹ tôi nói khi đó.

“Nguyễn Ninh không có tình cảm với chúng ta.

Sau này dưỡng già chắc chắn phải dựa vào Nguyễn Tĩnh.”

Ai ngờ chỉ mới mấy tháng trôi qua, chị đã muốn đuổi họ ra khỏi nhà.

Mẹ tôi lại hóa thân thành “Tường Lâm tẩu” thêm lần nữa.

Chỉ là lần này, đứa con bất hiếu trong miệng bà đã đổi thành chị gái tôi.

Chị tôi khóc lóc chạy đến than thở với tôi.

“Ninh Ninh, cuối cùng chị cũng hiểu em rồi.

Mẹ chúng ta đúng là vô lý thật.

Chị sắp bị bà ấy ép đến phát điên rồi.”

Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của chị, bình tĩnh hỏi.

“Nói đi, chị tìm em rốt cuộc là có chuyện gì?”

Chị ấp úng hồi lâu, rồi mới nhỏ giọng mở miệng.

“Em và Cố Hoài không phải cũng mua một căn hộ lớn sao?

Chị nghe nói bố mẹ Cố Hoài không sống cùng hai đứa.

Hay là em đón bố mẹ về nhà em ở đi.

Ninh Ninh, coi như chị cầu xin em.

Nếu bố mẹ không đi, chị và Triệu Kiệt thật sự sẽ ly hôn mất.”

“Được thôi.

Chị đưa cho em một nửa số tiền bố mẹ đã bỏ ra để mua nhà cho chị.

Em sẽ về bàn với Cố Hoài chuyện đón họ sang nhà em.”

“Dựa vào đâu chứ?

Đó là tiền bố mẹ tự nguyện cho chị.

Hơn nữa tiền đã biến thành nhà rồi, chị lấy đâu ra tiền mặt đưa cho em?

Không phải em vẫn luôn muốn có được tình yêu của bố mẹ sao?

Đừng nói chị không cho em cơ hội.”

“Vậy à?”

Tôi không nhịn được mà bật cười.

“Cơ hội này chị cứ giữ lại mà tận hưởng đi.

Em đã không cần nó từ lâu rồi.”

“Nguyễn Ninh, em đừng có không biết điều.

Không trách bố mẹ luôn không thích em.

Tất cả đều là do em đáng bị như vậy.

Sau này đừng nói bố mẹ không yêu em.

Loại người như em vốn dĩ không xứng được yêu thương.”

“Ồ.”

Tôi thản nhiên đáp lại.

“Tình yêu của bố mẹ, chị cứ hưởng cho tốt nhé, chị gái thân yêu của em.”

Nói xong, tôi đứng dậy, cầm túi lên rồi rời đi không hề ngoảnh lại.

“Nguyễn Ninh, em quay lại.

Quay lại cho chị…”

Hừ, chỉ có kẻ ngốc mới quay đầu lại.

Bên phía chị gái rối tung như một nồi canh hẹ, còn cuộc sống nhỏ của tôi và Cố Hoài lại vô cùng yên ổn.

Chiếc đồng hồ vốn mua cho bố, tôi đem tặng bố của Cố Hoài.

Chiếc vòng vàng vốn mua cho mẹ, tôi tặng mẹ của Cố Hoài.

Hai ông bà trước giờ chưa từng nhận được món quà nào đắt giá từ con trai.

Bỗng nhiên được con dâu tặng quà lớn như vậy, gặp ai cũng vui vẻ khoe khoang.

Không lâu sau, chuyện này cũng truyền đến tai mẹ tôi.

Bà tức giận đến mức mượn điện thoại của người khác gọi cho tôi.

“Nguyễn Ninh, sao mày thù dai đến vậy?

Tao và bố mày dù có sai thế nào cũng là người sinh ra mày.

Mày mua quà đắt như thế cho bố mẹ chồng mà không mua cho tao với bố mày.

Mày không phải cố ý làm tao mất mặt sao?”

“Chúng tôi mua nhà, bố mẹ chồng tôi bỏ ra một nửa tiền.

Xin hỏi bà đã từng cho tôi cái gì?

Tôi dựa vào đâu mà phải mua quà cho bà?”

Tôi chỉ hỏi đúng một câu, mẹ tôi liền nghẹn họng không nói được nữa.

Không lâu sau, tôi nhận được một tờ đơn kiện từ tòa án.

Bố mẹ tôi kiện tôi.

Họ nói tôi không phụng dưỡng họ, mặc kệ sự sống c.h.ế.t của họ.

Luật sư của tôi đưa ra bằng chứng bố mẹ đã đem toàn bộ tài sản giao cho chị gái.

Ngoài ra còn có cả video họ đến phá hỏng hôn lễ của tôi.

Cuối cùng, phán quyết của tòa án như sau.

Bị đơn Nguyễn Ninh chỉ c.ầ.n s.au khi nguyên đơn Nguyễn Đông Thần và Đỗ Cầm đủ sáu mươi tuổi, mỗi tháng chi trả cho họ một nghìn tệ tiền phụng dưỡng.

Do nguyên đơn đã giao toàn bộ tài sản cho con gái lớn Nguyễn Tĩnh, vấn đề chỗ ở của nguyên đơn do Nguyễn Tĩnh chịu trách nhiệm.

Những vấn đề còn lại do Nguyễn Tĩnh và Nguyễn Ninh cùng nhau gánh vác.

Nói chung, kết quả này vẫn nằm trong dự đoán của tôi.

Mẹ tôi không phục, tiếp tục khởi kiện lần hai.

Nhưng cuối cùng tòa vẫn giữ nguyên phán quyết ban đầu.

Dù chị gái không muốn, bố mẹ vẫn buộc phải sống cùng chị.

Bố mẹ Triệu Kiệt không muốn con trai mình chịu thiệt thòi, nên cũng dọn vào căn nhà cưới của chị để ở cùng.

Một căn nhà sáu phòng ngủ, ba phòng khách, có sáu người cùng sống.

Nói về diện tích thì vẫn đủ chỗ.

Nhưng thói quen sinh hoạt khác biệt và sự thiên vị con cái của hai bên đã khiến căn nhà ấy ngày nào cũng sóng gió.

Cuộc hôn nhân của chị và Triệu Kiệt chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa năm.

Cuối cùng, nó kết thúc bằng việc Triệu Kiệt ngoại tình.

Hai bên gia đình tranh cãi ầm ĩ một trận.

Cuối cùng vẫn không tránh khỏi kết cục bán nhà rồi mỗi người một ngả.

Chị gái oán trách tất cả đều là do bố mẹ cứ bám lấy mình, nên mới khiến Triệu Kiệt ngoại tình.

Sau đó chị cầm tiền rồi biến mất không rõ tung tích.

Bố mẹ vất vả nửa đời, cuối cùng chỉ có thể dựa vào lương hưu để thuê nhà sống qua ngày.

Không liên lạc được với chị, họ mới nhớ ra mình vẫn còn một đứa con gái khác.

Đáng tiếc, trái tim của đứa con gái ấy đã bị họ làm tổn thương đến mức không thể nào cứu vãn được nữa.

Tôi kiên quyết làm đúng theo phán quyết của tòa án.

Chờ họ đủ sáu mươi tuổi, tôi mới bắt đầu mỗi tháng chuyển một nghìn tệ tiền phụng dưỡng.

Ngoài khoản đó ra, không thêm một đồng nào.

Càng không có bất kỳ sự bù đắp tình cảm nào.

Mẹ tôi sống trong căn nhà thuê, hối hận đến mức ruột gan cũng như xanh lại.

Bố tôi lén gọi điện cho tôi.

“Ninh Ninh, lần này mẹ con thật sự biết sai rồi.

Bây giờ ngày nào bà ấy cũng hối hận, nói trước đây đáng lẽ phải đối xử với con tốt hơn.

Bà ấy còn nói chị con mới là đứa vô ơn.

Ninh Ninh, trên đời này làm gì có cha mẹ nào sai.

Con đừng giận nữa.”

Tôi cười lạnh.

“Bố, chẳng lẽ chỉ có mẹ là người sai thôi sao?”

Bố tôi lúng túng.

“Chẳng lẽ bố cũng sai sao?”

“Bố đúng là không giống mẹ, không trực tiếp chèn ép con.

Nhưng suốt mấy chục năm qua, bố lại luôn làm ngơ trước tất cả.

Những việc bố làm, so với mẹ thì tốt đẹp hơn ở chỗ nào?

Con sẽ không tha thứ cho mẹ.

Càng sẽ không tha thứ cho bố.

Nếu các người thật sự biết mình sai, vậy nửa đời còn lại cứ sống để chuộc lỗi là được.

Nhưng con không có nghĩa vụ phải tha thứ cho các người.”

Tôi cúp máy.

Trong lòng thậm chí không còn gợn lên một chút sóng nào.

Cô bé từng tha thiết khao khát tình thân năm nào, cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.