Mẹ Ruột Nuôi Thiếp, Chồng Đút Thuốc Độc - 2

Cập nhật lúc: 24/08/2026 08:02

Mẫu thân vỗ vỗ tay nàng ta: "Đứa trẻ ngốc, nó mù rồi mới an toàn. Con chưa từng gánh vác việc gia đình nên không biết đứa con gái bướng bỉnh nó ngang ngược lên thì đáng sợ thế nào đâu."

"Để nó không nhìn thấy gì, chẳng hay biết gì, ở lại nhà họ Cố an phận làm thê t.ử chính thất, chẳng phải tốt hơn là để nó chạy lung tung rồi gây chuyện sao?"

Cố Bắc Từ liếc nhìn Thẩm Hành, đưa tay nắm lấy tay nàng ta.

"Hành nhi, đợi xếp đặt bên này xong xuôi, ta sẽ rước nàng qua môn."

"Thật sao?"

"Ta gạt nàng bao giờ chưa?"

Họ cười với nhau. Tiếng cười ấy như nện chát chúa vào con mắt còn lại của ta.

Ta lùi ra khỏi bụi cây, chậm rãi bước về.

Đến chạng vạng, Cố Bắc Từ trở về, mang theo một xấp vải bông mịn màu hồng đào.

"Vải mới nhập ở cửa tiệm, ta bảo thợ may đo cho nàng bộ y phục xuân." Hắn trải xấp vải ướm lên vai ta, cười ngắm nghía: "Màu này hợp với nàng lắm."

Tấm vải trượt từ trên vai xuống. Ta cúi người nhặt lên, ngón tay vô tình chạm vào hình thêu hoa lan nhỏ nơi góc vải.

Đó là hoa văn của Thẩm Hành. Lúc nàng ta nhặt rau, trên tay áo cũng thêu đúng mẫu hoa này.

Vải này không phải mua cho ta. Là mua cho nàng ta, còn thừa lại.

Ta gấp gọn tấm vải đặt lên bàn: "Đẹp lắm."

Cố Bắc Từ thở phào một hơi, ôm lấy ta từ phía sau.

"A Quân, chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ trao cho nàng tất cả."

Ngoan ngoãn nghe lời, tức là ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c, ngoan ngoãn biến thành kẻ mù, ngoan ngoãn dâng phu quân cho kẻ khác.

Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay.

"Hôm nay nàng trầm lặng quá, đang nghĩ gì thế?"

"Ta đang nghĩ, giá như mẫu thân còn sống thì tốt biết mấy."

Cánh tay hắn khựng lại trong giây khắc, rồi rất nhanh lại hồi phục lực siết.

Tiếng nói kề sát tai ta, dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn.

"Người ở trên trời vẫn đang dõi theo nàng đấy, người nhất định mong nàng sống thật tốt."

……

Chiều chạng vạng hai ngày sau, cánh cổng viện kêu tiếng "két", Cố Bắc Từ dẫn Thẩm Hành bước vào.

"A Quân, đây là Thẩm Hành, con gái một gia đình họ hàng xa. Mẫu thân cha ruột đều không còn, không nơi nương tựa. Ta thấy nàng ấy đáng thương nên bảo nàng ấy tạm thời ở lại nhà mình để phụ giúp nàng một tay."

Thẩm Hành đứng sau lưng hắn, cúi đầu khúm núm hành lễ.

"A Quân tỷ, làm phiền tỷ rồi."

Trên cổ tay nàng ta đeo một chiếc vòng bạc. Đó là kỷ vật bà ngoại để lại cho ta, bên trên có khắc tên bà.

"Không phiền." Ta mỉm cười, "Trong nhà đúng là đang thiếu người phụ việc."

Cố Bắc Từ vỗ vỗ vai Thẩm Hành: "Đi dọn dẹp gian nhà tây ra đi."

Thẩm Hành ôm nải quần áo đi qua người ta, hơi nghiêng đầu, đột nhiên khẽ cười nói:

"Hôm nay sắc mặt tỷ tốt thật đấy, mắt trái trông vẫn còn thần thái lắm."

Đêm xuống, từ gian nhà tây kế bên vang lên tiếng bước chân cực nhẹ. Hai người, một nhẹ một nặng.

Giọng nói hạ thấp của Cố Bắc Từ lọt qua bức tường mỏng, tiếng cười của Thẩm Hành nghẹn lại trong cổ họng, nũng nịu như tiếng mèo kêu.

Ta trở mình, quay mặt vào tường.

Bên mắt phải là một khoảng trống rỗng, mắt trái nhìn ra chỉ còn một mảng trắng bệch ảm đạm.

Ngày hôm sau, trong bếp đã có người tất bật.

Thẩm Hành đeo tạp dề, động tác thuần thục như thể đã làm cả chục năm.

"Tỷ tỉnh rồi ạ? Bữa sáng xong rồi, tỷ mau ngồi đợi nhé." Nàng ta mỉm cười lau lau tay.

"Ca ca Bắc Từ bảo mắt tỷ không tốt, bếp khói không hợp để tỷ ở lâu."

Mỗi câu mỗi chữ đều kín kẽ, câu nào câu nấy đượm vẻ chu đáo.

Ta không đáp lời, quay người bước lên nhà trên.

Cố Bắc Từ vừa bước vào cửa, nhìn thấy ta liền nhíu mày.

"Sao không ngủ thêm một lúc?"

"Không ngủ được, đêm qua gian nhà tây có tiếng động."

Sắc mặt hắn thoáng giật mình trong tích tắc: "Chuột đấy, để sau này ta bảo người ta dọn dẹp."

Buổi chiều, ta một mình đi ra phía đông thành, tìm đến nhà mẫu thân của Cố Bắc Từ - Cố lão thái thái.

"Mẹ chồng, Bắc Từ dẫn một nữ nhân về nhà."

Cố lão thái thái tay ve vuốt tràng hạt, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

"Biết rồi. Bắc Từ có nói với ta, một con ranh tội nghiệp mất cha mất mẹ, đến phụ giúp con chút việc thì sao nào?"

"Mẹ chồng, nàng ta không phải họ hàng xa gì cả. Nàng ta chính là..."

"A Quân." Cố lão thái thái cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, trong mắt chỉ còn lại sự chán chường.

"Có phải mắt con lại phát bệnh rồi không? Thầy t.h.u.ố.c đã bảo con dễ sinh hoài nghi, Bắc Từ khó khăn lắm mới sửa đổi tính nết, con không thể để nó yên tâm một chút sao?"

Bà đặt mạnh tràng hạt lên bàn.

"Năm xưa nó làm trò bậy bạ ở phía nam, con đòi thắt cổ. Mẫu thân con phải dùng cả tính mạng mới kéo được nó về, con còn chưa biết đủ sao? Cứ làm loạn lên thế này, con có ăn nói nổi với người mẫu thân quá cố của con không?"

Người mẫu thân quá cố, trong lòng ta cay đắng cười thầm một tiếng.

"Mẹ chồng, nếu con nói mẫu thân con chưa hề c.h.ế.t thì sao?"

Trên mặt Cố lão thái thái nổi lên một thần sắc khó phán đoán.

Bà nhìn chằm chằm ta hồi lâu, rồi chậm rãi lắc đầu.

"A Quân, bệnh của con còn nặng hơn ta nghĩ đấy."

Bà gọi nha hoàn vào: "Đưa thiếu phu nhân về đi, bảo với Bắc Từ một tiếng, t.h.u.ố.c không được ngưng đâu đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.