Mẹ Tôi Nấu Cả Bàn Tiệc, Bọn Bọ Còn Không Chừa Cho Bà 1 Chiếc Ghế - 6
Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:02
Lời vừa nói xong, bà nội lập tức ngồi bệt xuống đất, gào khóc t.h.ả.m thiết.
Bà vừa kể lể nỗi khổ mười tháng mang thai.
Vừa nhắc lại chuyện vất vả cưới vợ cho bố năm xưa.
Nhưng bà nhất quyết không chịu trả lời thẳng câu của bố.
Cuối cùng.
Bố tôi tức đến mức trực tiếp ném vỡ gạt tàn.
Một tiếng “cộp” vang lên.
Bà nội lập tức im bặt.
Căn phòng yên tĩnh trở lại, bà nội lén nâng mắt nhìn sắc mặt bố.
Một lát sau.
Bà lắp bắp mở miệng.
“Đó là vợ con, mẹ có mở miệng cũng chưa chắc có tác dụng, con cũng phải xin lỗi chứ.”
Buổi tối.
Điện thoại và tin nhắn của bố bắt đầu gọi đến liên tục không ngừng.
Những lời xin lỗi cứ tuôn ra như thể chẳng mất đồng nào.
Tôi trực tiếp bật chế độ im lặng, hoàn toàn không muốn để ý.
Nhưng tin nhắn thoại vẫn lần lượt nhảy lên màn hình.
“Con gái, là bố sai rồi, bố khốn nạn.”
“Con khuyên mẹ con đi, bảo bà ấy về nhà đi, trong nhà không thể thiếu bà ấy được.”
“Bố và bà nội con cũng cãi nhau một trận rồi, bố cũng nói bà ấy rồi, sau này bà ấy sẽ không mắng mẹ con với con nữa.”
“Con gái, con cũng đâu muốn bố mẹ lớn tuổi thế này rồi mà mất đi bạn đời đúng không?”
Tôi không giấu mẹ, mà trực tiếp bật loa ngoài.
Tôi cần để mẹ nghe rõ.
Ông thậm chí còn không muốn tự mình đối mặt với mẹ để nói lời xin lỗi.
Mà lại chọn vòng qua tôi để tìm đường đột phá.
Ông thật sự cảm thấy mình sai sao?
Không, ông chỉ phát hiện người giúp việc miễn phí trong nhà đã biến mất.
Nghe từng tin nhắn thoại nối tiếp nhau.
Ánh mắt mẹ dần trở nên sâu hun hút.
Bà cúi đầu nhìn điện thoại rất lâu.
Lâu đến mức tôi bắt đầu lo rằng bà sẽ mềm lòng.
Nhưng tôi vẫn nhịn, không bước lại gần, bởi có những con đường mẹ phải tự mình đi qua.
Lại qua một lúc nữa.
Cuối cùng mẹ cũng lên tiếng.
Giọng bà bình tĩnh như đang kể chuyện của một người xa lạ.
“Đây là lần đầu tiên trong đời bố con nói xin lỗi.”
Bà khẽ kéo khóe môi, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt.
Tim tôi thắt lại.
“Mẹ, mẹ…”
Tôi sợ bà sẽ nói những lời như “hay là thôi bỏ qua đi”.
Dù sao đó cũng là mấy chục năm vợ chồng.
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong mắt bà là vẻ tỉnh táo và kiên định mà tôi chưa từng thấy.
Bà lắc đầu.
“Hạ Thiên, mẹ không ngốc.”
Mẹ cầm điện thoại của tôi, tắt màn hình đi.
“Tính bố con ấy mà, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”
Nói xong, chính bà cũng bật cười.
“Ông ấy không phải đang xin lỗi đâu.”
Mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói từng chữ.
“Bố con chỉ đang thông báo với mẹ rằng mẹ nên quay về nấu cơm cho ông ấy rồi.”
Hốc mắt tôi lập tức cay xè.
Tôi bước tới, ôm lấy vai mẹ.
Những ngày tiếp theo, lớp ngụy trang của bố bị xé rách hoàn toàn.
Chiêu dùng tình cảm để níu kéo không có tác dụng.
Tin nhắn thoại của ông từ van xin dần biến thành chất vấn.
Cuối cùng lại quay về những lời mắng c.h.ử.i khó nghe như trước kia.
“Cố Nhã Cầm, bà tưởng con gái bà lớn rồi thì cánh bà cứng rồi đúng không? Tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy bà.”
“Lâm Hạ Thiên, đồ vong ơn bội nghĩa! Ông đây nuôi mày nhiều năm như vậy, mày lại đối xử với ông đây thế này à!”
Mẹ lặng lẽ chặn tất cả phương thức liên lạc của ông.
Bà chỉ bình tĩnh chờ đến ngày ra tòa.
Lần đầu tiên nhận được giấy triệu tập, bố trực tiếp xé nát.
Mãi đến lần thứ hai nhận được, ông mới không thể không đưa cả nhà đến đúng giờ.
Khi phiên tòa bắt đầu, mẹ chỉ có thể tự mình bước lên vị trí nguyên đơn.
Trước khi bà đi lên, tôi nắm thật c.h.ặ.t t.a.y bà.
Tay bà lạnh buốt, các khớp ngón tay bị siết đến trắng bệch.
Nhưng bà vẫn mỉm cười với tôi, như muốn bảo tôi yên tâm.
Bố ngồi ở phía đối diện, khác hẳn ngày thường, trên mặt đầy vẻ tủi thân.
Ông thậm chí còn cố nặn ra vài giọt nước mắt trước mặt thẩm phán, khóc lóc kể rằng mình vì gia đình mà hy sinh nhiều thế nào, còn mẹ cả đời không có công việc đàng hoàng, đều là ông nuôi cả nhà.
Nhìn vị luật sư xuất hiện bên cạnh ông.
Tôi bật cười.
Xem ra đã có người bày chiêu cho ông rồi.
Luật sư Trương khẽ gật đầu với tôi, ra hiệu bảo tôi cứ yên tâm.
Đến lượt luật sư Trương trình bày.
Cô ấy bình tĩnh thuật lại cả đời mẹ trong gia đình này đã sống cẩn trọng và nhẫn nhịn đến mức nào.
Cô ấy mời tất cả những người chủ cũ nơi mẹ từng làm thuê đến làm chứng, chứng minh mẹ cũng có công lao với gia đình.
Bao gồm cả những khoản tiền học phí và tiền sách vở mẹ từng chi trả cho tôi.
Cùng với lời xác nhận từ từng giáo viên của tôi, chứng minh rằng trong các buổi họp phụ huynh, người có mặt luôn chỉ có mẹ.
Cuối cùng.
Luật sư Trương bình tĩnh nộp lên chứng cứ cuối cùng.
Đó là một đoạn ghi âm cuộc điện thoại mà tôi tình cờ ghi được khi còn học đại học.
“Thưa thẩm phán, đây là đoạn ghi âm được con gái của nguyên đơn vô tình ghi lại trong một cuộc gọi với nguyên đơn vào thời gian còn học đại học.”
Sắc mặt của bố, bà nội và cô ngồi ở hàng ghế dự thính lập tức cứng lại.
Trong phòng xử án vang lên âm thanh mà cả đời này tôi cũng không thể nào quên.
“Mẹ, tiền sinh hoạt tháng sau của con…”
Câu nói còn chưa dứt, đầu bên kia điện thoại đã vang lên một tiếng động ch.ói tai.
Đó là tiếng tát.
Ngay sau đó là tiếng mẹ cố nén đau đớn, cùng tiếng gầm giận dữ của bố tôi.
“Nói, tiền trong nhà đâu rồi, có phải bà lại đưa cho con nhỏ lỗ vốn kia rồi không?”
Những âm thanh tiếp theo đều là tiếng đ.á.n.h đập nặng nề.
Hai tay tôi đặt trên đầu gối, không sao ngừng run được.
Đoạn ghi âm kết thúc, cả phòng xử án chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Tôi thấy mẹ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trượt xuống gò má bà.
Ánh mắt của thẩm phán và hội thẩm viên đồng loạt quét về phía bố.
