Mẹ Vợ Lấy Tiền Ở Cữ Của Con Gái Để Nuôi Con Trai, Tôi Đập Bát Cháo Trắng - 9
Cập nhật lúc: 24/06/2026 17:03
Tối hôm ấy, mẹ tôi nấu đầy một bàn thức ăn.
Sườn kho.
Cá vược hấp.
Canh gà.
Trứng xào tôm.
Súp lơ xanh xào tỏi.
Đồ ăn được bày kín cả bàn.
Bà gắp một miếng cá đặt vào bát Chu Ninh.
“Ăn nhiều một chút.”
“Con nhìn xem mình gầy đến mức nào rồi.”
Chu Ninh vừa ăn vừa khóc.
Cô nói:
“Mẹ, mẹ đừng đối xử tốt với con như vậy.”
Mẹ tôi nói:
“Con là con dâu của mẹ.”
“Mẹ đối xử tốt với con là chuyện nên làm.”
Ăn cơm xong, Chu Ninh rửa bát.
Mẹ giúp tôi lau nhà.
Vừa lau, mẹ vừa nhỏ giọng nói với tôi:
“Giang Hà, sau này con hãy yêu thương vợ nhiều hơn.”
“Từ nhỏ nó không được mẹ thương, trong lòng rất khổ.”
“Nếu ngay cả con cũng không đối xử tốt với nó thì cả đời nó sẽ quá khổ.”
Tôi nói mình biết rồi.
Sau khi mẹ tôi rời đi, giữa tôi và Chu Ninh xuất hiện một vài thay đổi rất nhỏ.
Cô ấy không còn cẩn thận từng chút như trước.
Trước đây bất kể làm chuyện gì, cô ấy đều quan sát sắc mặt tôi.
Nấu ăn nhạt thì sợ tôi chê không có vị.
Nấu mặn lại sợ tôi chê quá mặn.
Mua đồ cũng vậy.
Ngay cả mua một bộ quần áo mới cũng lén lút, sợ tôi nói cô tiêu tiền bừa bãi.
Bây giờ cô ấy đã khác.
Khi nấu ăn, cô trực tiếp hỏi tôi độ mặn nhạt có vừa không.
Tôi nói nhạt thì cô thêm muối.
Tôi nói mặn thì cô thêm nước.
Cô không còn phải dè dặt hay lén lút nữa.
Mua quần áo cũng vậy.
Cô thoải mái nói với tôi:
“Giang Hà, em muốn mua một chiếc áo khoác dài.”
“Anh đi chọn cùng em nhé.”
Tôi cảm thấy đây mới là dáng vẻ vợ chồng nên có.
Không phải người này sợ người kia.
Không phải ai phải nhẫn nhịn ai.
Mà là hai con người bình đẳng cùng nhau sống cuộc đời của mình.
Khi đứa trẻ được nửa tuổi, Chu Ninh nói cô muốn đi làm trở lại.
Tôi nói được, em cứ đi, để mẹ anh tới chăm con.
Chu Ninh tìm được một công việc nhân viên văn phòng.
Lương không cao nhưng cô nói không muốn ở nhà mãi.
Cô muốn có việc riêng để làm.
Ngày đầu tiên đi làm trở về, cô vô cùng phấn khích.
Cô kể với tôi rằng mọi người trong công ty đều rất hòa nhã.
Buổi trưa mọi người cùng nhau ăn cơm.
Còn có người mời cô một cốc trà sữa.
Tốc độ nói của cô rất nhanh.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Cả người giống như đã biến thành một người khác.
Tôi nhìn cô cười.
Tôi cảm thấy đây mới là dáng vẻ cô ấy nên có.
Không phải vật phụ thuộc của bất kỳ ai.
Không phải công cụ của bất kỳ ai.
Mà là một người phụ nữ độc lập, sống động và có suy nghĩ của riêng mình.
Nhưng cuộc sống là thứ mãi mãi không diễn ra theo những gì bạn mong muốn.
Khi đứa trẻ được mười tháng tuổi, Chu Ninh nhận được một cuộc gọi từ bố.
Ông nói Chu Hạo lại bị kỷ luật ở trường.
Lần này là vì đ.á.n.h nhau.
Nhà trường nói sẽ đuổi học.
Mẹ vợ sốt ruột đến mức phải nhập viện.
Huyết áp tăng lên 180.
Bà nằm trong bệnh viện, miệng không ngừng gọi tên Chu Hạo.
Sau khi ngắt điện thoại, Chu Ninh ngồi trên sofa ngẩn người rất lâu.
“Em muốn trở về thăm bà không?”
Tôi hỏi.
Cô im lặng rất lâu rồi nói:
“Em không biết.”
“Bà ấy là mẹ em.”
“Bà ấy là mẹ em, nhưng trong rất nhiều năm bà chưa từng thật sự coi em như một đứa con gái cần được yêu thương.”
Giọng Chu Ninh rất bình tĩnh nhưng tôi nghe ra sự run rẩy bên dưới.
“Vậy thì không cần trở về.”
Tôi nói.
Chu Ninh nhìn tôi rồi đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười hơi cay đắng.
“Giang Hà, ngoài miệng anh nói không cần trở về, nhưng em biết anh nghĩ em nên về.”
“Con người anh vẫn luôn như vậy.”
“Ngoài miệng tàn nhẫn nhưng trong lòng lại mềm yếu.”
Quả thật tôi cảm thấy cô ấy nên trở về.
Không phải vì tôi cảm thấy mẹ vợ đáng được đồng tình.
Mà bởi vì tôi cảm thấy nếu Chu Ninh không trở về, sau này cô ấy nhất định sẽ hối hận.
Cho dù mẹ đối xử với cô tệ đến đâu, bà vẫn là người sinh ra và nuôi cô lớn.
Có những tiếc nuối một khi đã hình thành sẽ kéo dài cả đời.
“Anh sẽ đi cùng em.”
Tôi nói.
Chu Ninh lắc đầu.
“Không cần.”
“Em sẽ tự đi.”
“Có những lời em muốn nói riêng với bà.”
Cô xin nghỉ hai ngày rồi bắt xe khách trở về nhà mẹ đẻ.
Tối hôm ấy, cô gọi điện cho tôi.
Giọng hơi khàn.
Cô nói mẹ vợ đã xuất viện.
Không có chuyện gì nghiêm trọng.
Chỉ là huyết áp cao, cần phải kiểm soát.
Cô nói đã trò chuyện với mẹ rất lâu, nói ra toàn bộ những lời bị kìm nén trong lòng từ nhỏ đến lớn.
“Bà ấy đã khóc.”
Chu Ninh nói.
“Khóc rất dữ dội.”
“Bà nói bà biết mình có lỗi với em.”
“Nhưng cả đời bà đã sống như vậy, không thể thay đổi được nữa.”
“Vậy em nói thế nào?”
Tôi hỏi.
“Em nói lần trước bà đã xin lỗi chuyện lấy tiền, nhưng vẫn chưa thừa nhận điều khiến em đau nhất.”
“Em không cần bà lập tức thay đổi.”
“Em chỉ cần bà thừa nhận.”
“Thừa nhận bà thiên vị.”
“Thừa nhận bà đã đối xử bất công với em.”
“Thừa nhận những ấm ức em phải chịu từ nhỏ đến lớn đều thật sự tồn tại.”
“Chỉ cần bà thừa nhận, em sẽ tha thứ cho bà.”
“Bà có thừa nhận không?”
Đầu bên kia điện thoại im lặng rất lâu.
Tôi tưởng tín hiệu bị ngắt nên gọi mấy tiếng.
Sau đó mới nghe Chu Ninh nói một câu:
“Bà đã gật đầu.”
Sống mũi tôi cay lên.
Tôi suýt không kìm được cảm xúc.
“Giang Hà, em cảm thấy mình dường như đã buông xuống được rồi.”
Giọng Chu Ninh rất nhẹ.
“Không phải em đã hoàn toàn tha thứ cho bà.”
“Mà là em không còn hận nữa.”
“Em không muốn tiếp tục mang theo những chuyện ấy.”
“Chúng quá nặng nề.”
Tôi nói em đã làm đúng.
Cô đáp một tiếng rồi ngắt điện thoại.
Tối hôm ấy, tôi ngồi một mình trong phòng khách suy nghĩ rất lâu.
Tôi không biết lần trở về này của Chu Ninh rốt cuộc là đúng hay sai.
Nhưng tôi biết cô ấy đã nghĩ thông suốt.
Mẹ cô không thể trở thành người mẹ mà cô mong muốn.
Mãi mãi không thể.
Nhưng Chu Ninh có thể không nhốt mình mãi trong thân phận “đứa con gái thiếu tình thương”.
Cô có thể bước ra ngoài.
Có thể có gia đình riêng.
Có thể mang đến cho con mình một tuổi thơ khác biệt.
Cô đã phá vỡ vòng tuần hoàn ấy.
Cô sẽ không đối xử với con mình giống như cách mẹ cô từng đối xử với cô.
Chỉ riêng điểm này, cô ấy đã chiến thắng.
Sau đó xảy ra một chuyện khiến tôi có cái nhìn mới về mẹ vợ.
Khi Chu Ninh từ nhà mẹ trở về, cô mang theo một phong bì.
Trong phong bì có một xấp tiền dày.
Đếm thử thì vừa đúng 10.000 tệ.
“Mẹ em đưa.”
Chu Ninh nói.
“Bà lấy đâu ra tiền?”
Tôi hỏi.
“Bà tự vay người thân.”
“Bà nói bố đã định lấy tiền dưỡng già trả thay, nhưng em không nhận.”
“Khoản bà lấy thì chính bà phải trả.”
“Bà trả trước 10.000 tệ.”
“20.000 tệ còn lại sẽ trả dần.”
Vành mắt Chu Ninh đỏ lên.
“Bà nói cả đời chưa từng nợ tiền của ai.”
“Số tiền này bà nhất định sẽ trả hết.”
Tôi nhìn 10.000 tệ ấy.
Trong lòng có đủ mọi cảm xúc.
Mẹ vợ là người như thế nào?
Nói bà xấu thì cũng không đến mức tội ác tày trời.
Bà chỉ quá thiên vị.
Đem toàn bộ điều tốt đẹp cho con trai.
Đem toàn bộ khổ cực cho con gái.
Nhưng nếu nói bà hoàn toàn không có lương tâm thì bà lại biết mình đã đối xử bất công với con gái, muốn dùng việc hoàn tiền để bù đắp.
Không phải mọi chuyện đều có thể được bù đắp bằng tiền.
Nhưng ít nhất bà đang cố gắng.
