Mềm Lòng Với Em - Chương 14
Cập nhật lúc: 30/07/2026 10:02
Sau khi đã trấn tĩnh lại, tôi xấu hổ lùi ra khỏi vòng tay của Tiêu Hà, rồi chợt phát hiện ra một vấn đề.
Tại sao Tiêu Hà lại ôm tôi? An ủi nhân dân bị tổn thương tâm hồn, cần phải dùng cả thể xác của mình để vỗ về sao?
Tôi phồng má giận dỗi: "Anh hay đối xử với các nữ đồng chí như vậy lắm hả? Cứ hễ có nữ đồng chí nào gặp nạn khóc lóc trước mặt anh, là anh sẽ ôm người ta an ủi thế này sao?"
Tiêu Hà phì cười, vươn ngón tay ra gõ gõ lên trán tôi: "Em từng thấy nữ đồng chí nào gặp khó khăn lại đi tìm cảnh sát giao thông bao giờ chưa?"
"Anh tới tìm em không phải với tư cách là cảnh sát Tiêu, mà là Tiêu Hà."
Tiêu Hà ép tôi vào một góc tường, cúi đầu nhìn tôi với nụ cười chứa chan ý cười. Ánh mắt đó mang theo thứ gì đó giống như sự cưng chiều, vừa dịu dàng lại vừa nóng bỏng, khiến tôi nhìn mà nhũn cả chân.
"Anh... có ý gì?"
"Vẫn chưa hiểu sao?" Tiêu Hà ghé sát lại gần hơn, gần đến mức tôi gần như không thể chống đỡ nổi.
"Còn nhớ câu đầu tiên em nói với anh là gì không? Khương Trừng Trừng, câu trả lời của anh là đồng ý."
Và rồi trong đầu tôi như có pháo hoa vừa nổ tung rực rỡ.
Sau hai giây lục lọi trong não bộ, tôi đã nhớ lại câu đầu tiên mà mình nói với Tiêu Hà, đó là trước khoảnh khắc tôi hóa thành "mãnh nữ vồ trai" trong cơn say.
Một cô gái trông có vẻ ngoan ngoãn đột nhiên sán lại gần, uất ức nhưng vô cùng nghiêm túc nhìn anh chằm chằm, đôi mắt ầng ậc nước vô cùng đáng thương cất lời:
"Xin chào, anh có thể làm bạn trai em được không?"
Thực ra tôi chẳng hề nhớ được ký ức đó, mà là nhờ trước đây Hoàng Thiến Thiến đã miêu tả lại cực kỳ sinh động toàn bộ chi tiết, kể rằng tôi vừa lao lên đã hỏi người ta có thể làm bạn trai mình được không.
Ngàn vạn lần không ngờ tới, cứ thế mà tôi nhặt được luôn một anh người yêu.
16
Thật ra thì cũng không hẳn là nhặt được, dạo trước tôi ra ngoài với tần suất dày đặc, khối lượng vận động quá lớn, người còn gầy đi mất gần hai cân rưỡi cơ mà.
Thế này sao gọi là nhặt được người yêu cơ chứ, rõ ràng là do tôi cực khổ tự dùng bản lĩnh của mình mà tìm được đó. Sự chân thành của tôi vang thấu đất trời, nên mới làm cảm động được Tiêu Hà.
Tôi đã nghĩ như thế đấy, nhưng Tiêu Hà vậy mà lại bảo không phải, song khi tôi hỏi thêm thì anh ấy nhất quyết không chịu nói.
"Không phải là lúc em kiên trì không biết mệt mỏi ra tận ngã tư đường để ngắm anh sao?" Tôi vòng tay ôm lấy Tiêu Hà, ngước lên nhìn anh với đôi mắt sáng lấp lánh.
"Không phải."
"Là lúc em hóa thành mãnh nữ vồ trai á?"
"Không phải."
"Ừm... lẽ nào... là lúc em gào thét bảo rằng dáng người em mềm mại lại còn 36C sao?"
Tôi trưng ra vẻ mặt chấn động, thật nhìn không ra đó nha Tiêu Hà, hóa ra anh lại là loại người như vậy.
"Cái đầu nhỏ của em đang nghĩ linh tinh gì thế không biết?" Tiêu Hà cười bất đắc dĩ, đưa tay nhéo nhẹ má tôi.
Câu hỏi này, có lẽ sẽ trở thành một nỗi băn khoăn ngọt ngào quấn lấy tôi suốt một thời gian dài về sau.
Về sau... có lần tôi và Tiêu Hà đang đi hẹn hò thì bị đồng nghiệp của anh bắt gặp.
Chuyện "mãnh nữ vồ trai" trước kia, dẫn đến việc hai tài xế vì mải hóng hớt mà đ.â.m sầm xe vào nhau từng làm mưa làm gió một thời, nhưng chẳng ai ngờ rằng câu chuyện đó lại còn có phần tiếp theo, phút chốc nó đã trở thành một giai thoại đẹp được đồn đại say sưa trong Đội cảnh sát của anh.
Hoàng Thiến Thiến nói đùa: "Vậy hóa ra ôm lấy trai đẹp chính là mật mã của sự thành công à?"
Á không không, chỉ cần nghĩ đến cảnh có một kẻ ất ơ không quen biết nào đó dính c.h.ặ.t lấy Tiêu Hà thôi là bình giấm chua của tôi đã nổ tung tóe rồi.
Một ngày nọ, có kẻ định diễn lại trò cũ rích đó, ngặt nỗi lại là một người đàn ông lực lưỡng to như võ sĩ, uống say bị tuýt còi kiểm tra nồng độ cồn, bất thình lình muốn lao lên vồ lấy Tiêu Hà.
Tiêu Hà do đã được giáo d.ụ.c đi giáo d.ụ.c lại nhiều lần, lập tức dùng ngay một cú quật ngã qua vai, ném thẳng người đàn ông to con đó xuống đất.
Biết chuyện, tôi vô cùng tự hào vỗ vai Tiêu Hà: "Tốt lắm, đây mới đúng là việc mà một người đàn ông đã có chủ nên làm chứ."
Tiêu Hà bật cười: "Chủ yếu là vì từng bị em ôm một lần, đội anh đã lấy chuyện này làm ví dụ răn đe không dưới năm lần rồi."
Á thế à, vậy em đi nhé?
Tôi vừa toan quay người bỏ đi thì đã bị Tiêu Hà kéo giật lại, anh cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh tựa ngàn sao.
"Hơn nữa, anh chỉ mềm lòng với duy nhất một mình em thôi."
C.h.ế.t tiệt thật, hôm nay lại là một ngày bị người đàn ông này thả thính rụng rời nữa rồi.
