Mệnh Bộ Phán Hắn Thành Ma, Ta Đưa Hắn Vào Tiểu Viện Trường Minh - 4
Cập nhật lúc: 05/07/2026 17:02
“Cũng không thích cười.”
“Khi mẫu thân c.h.ế.t, tất cả bọn họ đều khóc.”
“Chỉ có ta không khóc.”
“Bọn họ nói ta không có trái tim.”
Nó nói những lời này với giọng rất bình thản.
Giống như đang đọc thuộc một đoạn văn chẳng liên quan đến mình.
Yến Trường Ly lén nghe tiếng lòng của nó.
Sắc mặt dần thay đổi.
Nó khẽ nói với ta:
“Tiên sinh, trong lòng hắn rất ồn.”
Thẩm Phù Dao nhíu mày.
“Ồn thì đ.á.n.h một trận.”
Ta liếc nàng một cái.
Nàng lập tức ngậm miệng.
Ta đi đến trước mặt Bùi Chiếu Dạ.
“Không biết khóc không có nghĩa là không có trái tim.”
Nó ngẩng mắt nhìn ta.
Ta nói:
“Chỉ là ngươi chưa học được cách đau buồn.”
Bùi Chiếu Dạ hỏi:
“Đau buồn cũng phải học sao?”
“Phải.”
“Cười thì sao?”
“Cũng phải.”
“Thích một người thì sao?”
“Càng phải học.”
Nó nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Vậy ta học.”
Thế là tiểu viện Trường Minh có học sinh thứ ba.
Tối hôm đó, ta viết lại một tấm bảng gỗ, treo trước cửa viện.
Tiểu viện Trường Minh.
Nhận học sinh, dạy biết chữ, lo cơm ăn, giảng đạo lý.
Cũng dạy khóc, dạy cười, dạy yêu thích thế gian này.
Hai tháng sau, học sinh thứ tư đến.
Nàng tên A La.
Nàng bị thôn dân dùng dây thừng trói đưa tới.
Bởi nàng có thể nhìn thấy vong hồn.
Thôn dân nói nàng trúng tà.
Nói nàng nửa đêm nói chuyện với bức tường trống không.
Nói nàng sẽ dẫn tai họa tới.
A La rất nhỏ.
Chỉ mới bốn tuổi.
Tóc b.úi thành hai b.úi nhỏ rối tung, trên mặt còn dính tro bụi.
Khi bị đẩy đến trước cửa viện, câu đầu tiên nàng nói không phải kêu đau.
Cũng không phải khóc.
Nàng chỉ rụt rè hỏi:
“Tiên sinh, bọn họ cũng có thể vào không?”
Ta hỏi:
“Bọn họ là ai?”
A La chỉ ra ngoài cửa viện.
Nơi đó không có một bóng người.
Hệ thống hét lên bên tai ta:
“Ký chủ!”
“Bên ngoài thật sự có thứ gì đó!”
Ta không đổi sắc mặt.
“Có thể.”
Mắt A La sáng lên.
Ta bổ sung:
“Nhưng sau khi vào không được dọa người, không được lật chăn, không được ăn trộm đồ cúng, không được nửa đêm lảng vảng trước cửa sổ.”
Gió âm chợt dừng một chút.
A La quay đầu, rất nghiêm túc nói với không khí:
“Tiên sinh nói không được.”
Hệ thống:
“…”
Tối hôm ấy, tiểu viện Trường Minh có thêm một tiết học lễ phép.
Đối tượng lên lớp bao gồm người.
Cũng bao gồm quỷ.
A La ngồi hàng đầu.
Nghe chăm chú nhất.
Yến Trường Ly ngồi bên cạnh nàng.
Nghe được một nửa, nó lén giơ tay.
“Tiên sinh, nếu quỷ không có chân thì xếp hàng thế nào?”
Ta nhìn A La.
A La nghĩ một chút.
“Bay thành một hàng.”
Thẩm Phù Dao nói:
“Vậy chẳng phải giống xếp mây sao?”
Bùi Chiếu Dạ nghiêm túc sửa:
“Quỷ không phải mây.”
Mấy đứa trẻ tranh luận suốt nửa tiết học xem quỷ nên xếp hàng thế nào.
Ta ngồi trước bục giảng.
Bỗng cảm thấy cuộc sống thật kỳ diệu.
Trong cốt truyện ban đầu, những đứa trẻ này sau này một đứa thành Ma Tôn, một đứa thành Yêu hậu, một đứa thành kiếm si, một đứa thành Quỷ vương.
Mà bây giờ, bọn chúng tụ tập trong một lớp học lọt gió, nghiêm túc thảo luận xem quỷ có được tính là nửa học sinh không.
Học sinh thứ năm đến vào cuối mùa hạ.
Lạc Minh Sa.
Nàng khác với mấy đứa trẻ trước.
Không phải không ai cần nàng.
Ngược lại, có quá nhiều người cần nàng.
Lạc gia là tiên môn thế gia.
Nàng là tiểu thư nhỏ nhất của Lạc gia, mặc váy gấm mây mềm mại đắt giá, trên tóc cài trâm châu giá trị liên thành.
Nhưng khi đứng trước cửa viện, trong mắt nàng không có chút ánh sáng nào.
Người đưa nàng tới là nhũ mẫu.
Nhũ mẫu lén nhét cho ta một túi linh thạch, quỳ xuống đất, khóc đến gần như không thở nổi.
“Vân tiên sinh, cầu người thu nhận tiểu thư nhà ta.”
“Lạc gia sẽ không đồng ý.”
“Nhưng nếu còn không đi, tiểu thư sẽ không sống nổi.”
Ta nhìn Lạc Minh Sa.
Nàng rất yên lặng.
Yên lặng đến mức không giống một đứa trẻ sáu tuổi.
Hệ thống truyền cốt truyện ban đầu cho ta.
Lạc Minh Sa, Thánh nữ phản tông tương lai.
Nàng có một tỷ tỷ thiên tư tuyệt thế.
Nhưng năm mười tuổi, tỷ tỷ c.h.ế.t trong bí cảnh.
Lạc gia không nỡ mất đi thiên tài ấy.
Vì vậy, họ nuôi dưỡng Lạc Minh Sa nhỏ tuổi thành cái bóng của tỷ tỷ.
Tỷ tỷ thích áo trắng.
Nàng chỉ được mặc áo trắng.
Tỷ tỷ tu vô tình đạo.
Nàng cũng buộc phải tu vô tình đạo.
Tỷ tỷ dịu dàng đoan trang.
Nàng không được khóc, không được náo loạn, không được có sở thích và ghét bỏ của riêng mình.
Sau này, nàng phản bội Lạc gia, tự tay phá hủy từ đường, bị tiên môn truy sát đến c.h.ế.t.
Trước khi c.h.ế.t, nàng chỉ nói một câu:
“Cả đời này của ta, rốt cuộc có một ngày nào thật sự là Lạc Minh Sa không?”
Ta nhìn tiểu cô nương gầy yếu trước mặt, khẽ hỏi:
“Ngươi muốn ở lại không?”
Lạc Minh Sa ngẩng đầu nhìn ta.
Nàng hé miệng.
Nhưng không phát ra tiếng.
Ta lại hỏi:
“Ngươi muốn trở thành ai?”
Lông mi nàng run lên.
Dường như chưa từng có ai hỏi nàng câu này.
Rất lâu sau, nàng khẽ nói:
“Ta không biết.”
“Không sao.”
Ta đưa tay về phía nàng.
“Chúng ta từ từ nghĩ.”
Hôm ấy, tiểu viện Trường Minh có thêm một môn học mới.
Tên là:
Ta muốn trở thành chính mình.
Yến Trường Ly rất hài lòng với môn học này.
Nó nói môn này rất hay.
Thẩm Phù Dao hỏi vì sao.
Nó nghĩ một chút rồi nói:
“Bởi tiên sinh từng nói, chúng ta không phải những đứa trẻ không ai cần.”
“Cũng không phải những người sinh ra đã phải trở nên xấu xa.”
Bùi Chiếu Dạ ôm kiếm gỗ, nghiêm túc bổ sung:
“Chúng ta là học sinh của tiểu viện Trường Minh.”
A La giơ tay.
“Còn có quỷ.”
Ta nói:
“Quỷ không tính là học sinh.”
Ngoài cửa gió âm nổi lên từng trận.
Ta sửa lời:
“Học sinh dự thính.”
Hệ thống sâu xa lên tiếng bên tai ta:
“Ký chủ, ta cảm thấy nhiệm vụ công lược này dường như đã không còn giống ban đầu nữa.”
“Khác chỗ nào?”
“Ban đầu ta chỉ cần ngài công lược Ma Tôn tương lai.”
