Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 104: Ly Hôn (9)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:34
Nguyễn Tuấn đặt bút xuống, ánh mắt phức tạp nhìn sang, cậu cũng vừa mới biết chuyện.
Liễu Chiêu Đệ khóc lóc tủi thân, mong chờ con trai nói đỡ cho mình, nhưng thấy Nguyễn Tuấn nghe xong chỉ nhíu mày, không nói một lời, cõi lòng mụ lạnh đi một nửa.
Mụ nghĩ con trai dù không thích mụ thì cũng nên bênh vực mẹ, rốt cuộc mẹ con làm gì có thù hận để bụng qua đêm.
Nào ngờ đứa con trai này thật sự vô tình đến thế, nghe thấy chuyện này mà chẳng có chút phản ứng nào. Mụ càng thêm tủi thân, lần này là khóc thật, khóc vô cùng thương tâm.
Liễu Lai Phúc cũng chỉ là một thanh niên mới đôi mươi, tự cho mình có chút khôn vặt. Trước khi đến hắn tự tin nghĩ ra đủ cách thuyết phục Nguyễn Kiến Đảng, nhưng đến phòng bệnh rồi, ấp úng nửa ngày mới rặn ra được một câu khô khốc: “Anh rể, chị em làm gì sai sao? Sao tự dưng lại ly hôn? Anh nói cho em nghe đi, nếu là lỗi của chị ấy, em nhất định sẽ giúp anh dạy dỗ chị ấy.”
Hoàn toàn quên béng những lời hùng hồn lúc trước là sẽ giúp Liễu Chiêu Đệ đ.á.n.h kẻ bắt nạt mụ.
“Không cần.” Nguyễn Kiến Đảng dời mắt đi chỗ khác, thái độ rất lạnh nhạt.
Thấy Nguyễn Kiến Đảng không giống đang nói đùa, cũng không giống đang dọa Liễu Chiêu Đệ, Liễu Lai Phúc cuống lên, quay sang nhìn Nguyễn Tuấn: “Tiểu Tuấn, cháu mau nói một câu đi, khuyên bố mẹ cháu xem nào!”
“Cháu không quản, bố mẹ đều là người lớn cả rồi, muốn làm sao thì làm.” Nguyễn Tuấn nói, đứng dậy thu dọn sách vở.
“Cái thằng này, ăn nói kiểu gì thế hả.” Liễu Lai Phúc trừng mắt nhìn cậu. Thấy cậu đi thẳng qua mặt mình, ôm cặp sách chào Nguyễn Kiến Đảng một tiếng rồi đi thẳng, hắn tròn mắt kinh ngạc.
Sao mới qua chưa đầy hai tháng mà thái độ của người nhà họ Nguyễn lại thay đổi nhiều thế này?
Hồi Tết chẳng phải vẫn tốt đẹp sao?
Liễu Chiêu Đệ cũng không ngờ thái độ của Nguyễn Tuấn lại như vậy, nó thế mà chẳng quan tâm bố mẹ có ly hôn hay không?
Mụ đuổi theo Nguyễn Tuấn ra khỏi phòng bệnh.
Đến cổng bệnh viện, mụ gọi giật Nguyễn Tuấn lại, đau lòng hỏi: “Tiểu Tuấn, con cũng không cần mẹ nữa sao?”
Nguyễn Tuấn đưa lưng về phía mụ, hai tay buông thõng nắm chặt thành nắm đấm. Vài giây sau cậu quay đầu lại hỏi: “Mẹ, mẹ biết mình sai ở đâu không?”
“Sai á?” Liễu Chiêu Đệ l.i.ế.m môi, có chút do dự: “Mẹ không nên lấy tiền cho cậu con mua xe? Nhưng mà Tiểu Tuấn à, con không biết đâu, cậu con sắp lấy mợ rồi, nếu không có mẹ mua xe cho cậu ấy thì mợ con sẽ không chịu cưới cậu ấy đâu.”
Ngừng một chút, mụ lại nói: “Hơn nữa, số tiền này cậu con bảo sẽ trả mà.”
“Sẽ trả?” Nguyễn Tuấn cười khẩy: “Thế hai ngày nay mẹ đi đòi, cậu ấy có trả không?”
“...” Liễu Chiêu Đệ cứng họng: “Thì... cậu ấy vừa mua xe xong mà, nhất thời không xoay được nhiều tiền như thế...”
“Thế còn bố thì sao? Chân bố có cần chữa nữa không?”
“Đương nhiên là cần chữa rồi, con sợ không có tiền à?” Liễu Chiêu Đệ tưởng mình đã tìm ra mấu chốt vấn đề, vội vàng nói: “Con đừng lo, bà nội con có tiền mà, bà ấy định xây nhà lầu cho bác cả đấy, bà ấy có nhiều tiền lắm...”
“Đủ rồi!” Nguyễn Tuấn hất tay mụ ra, chút hy vọng cuối cùng cũng biến thành thất vọng. Cậu nhìn mụ lạnh lùng: “Mẹ, mẹ ly hôn với bố đi, như thế tốt cho tất cả mọi người.” Nói xong cậu quay người bỏ đi, để lại một mình Liễu Chiêu Đệ đứng chôn chân nhìn theo bóng lưng con trai.
Liễu Chiêu Đệ quả thực không biết mình rốt cuộc sai ở đâu.
Mụ không cảm thấy việc mình giúp đỡ nhà mẹ đẻ có gì sai. Liễu Lai Phúc là em trai mụ, từ nhỏ mụ đã được dạy là phải giúp đỡ em trai.
