Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1064: Đại Biệt Thự (9)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 05:05
Chính lúc đó cậu mới biết rõ tình trạng của em gái mình.
Cậu mới hiểu rằng mình làm gì có tư cách mà chơi bời, cậu phải nỗ lực trưởng thành, trở thành người có ích, có thế mới bảo vệ được em gái.
Cho nên trận đòn của Nguyễn Kiến Quốc khi xưa với cậu là vô dụng, chính những lời của Thư Khiết mới khiến cậu hiểu chuyện.
“Thôi được rồi.” Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, nhưng ngay sau đó lại nói: “Có thể cho Kiều Kiều đi cùng không?”
Sợ Nguyễn Kiệt không đồng ý, Nguyễn Kiều Kiều chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy khát cầu nhìn anh. Nguyễn Kiệt sao chịu nổi chiêu này, gần như đầu hàng ngay lập tức: “Được rồi, cho đi, nhưng em phải ngoan đấy, biết không?”
“Em lúc nào chẳng ngoan.” Nguyễn Kiều Kiều quay đầu nói, nhét miếng đào cuối cùng vào miệng. Nguyễn Kiệt cúi người lấy cái khăn vắt trên sô pha lau tay cho cô, nhìn bàn tay trắng nõn của cô trong chiếc khăn, không nhịn được mỉm cười.
Đúng vậy, em gái cậu lúc nào cũng rất ngoan.
Nhưng chính vì quá ngoan nên cậu mới lo lắng.
Nghĩ đến đây, lòng Nguyễn Kiệt mềm nhũn, chỉ hận không thể dâng hết những thứ tốt đẹp nhất trên đời cho em.
“Đúng rồi anh, chị gái vừa nãy gặp ở nhà mẹ nuôi là ai thế? Là bạn gái anh Trân hả?” Nguyễn Kiều Kiều cười tủm tỉm hỏi.
“Em còn bé tí, sao lại hứng thú với chuyện này thế?” Nguyễn Kiệt thấy nụ cười tà tà của em gái, bực mình nhéo má cô.
Nhéo rồi mới phát hiện má em gái mềm thật, lại còn mịn màng, nhéo rất sướng tay. Hèn chi tên Lục Trân kia cứ hở ra là đòi nắn bóp, cậu cứ tưởng tên đó ngứa tay.
“Anh, đừng nhéo má em, nhéo nữa là rách đấy. Anh còn chưa nói cho em biết, rốt cuộc có phải không?” Nguyễn Kiều Kiều ôm tay Nguyễn Kiệt làm nũng, lắc qua lắc lại.
Nguyễn Kiệt bị cô nháo không chịu nổi, đành nói: “Anh Trân của em có người trong lòng rồi, nhưng không phải cô này.”
“Hả? Ai thế?” Nguyễn Kiều Kiều càng hứng thú, mắt sáng rực lên.
“Thôi đi cô, hỏi nữa là thành bà tám đấy.”
“……” Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều còn định hỏi tiếp thì tiếng cười của Lục Trân vang lên từ cửa: “Ái chà, bà tám nhỏ nhà mình là ai thế? Là Kiều Kiều hả?”
Nguyễn Kiều Kiều tức mình ném cái gối tựa lưng ra sau, bị Lục Trân bắt được.
Lục Trân cười đầy tà khí, còn cố ý vươn tay ra làm bộ muốn bắt lấy má Nguyễn Kiều Kiều: “Kiều Kiều muốn hỏi gì thì hỏi thẳng anh Trân này.”
Nhớ đến nỗi đau bị nhéo má lúc nãy, Nguyễn Kiều Kiều vội lắc đầu nguầy nguậy, thôi bỏ đi, cô chẳng hứng thú chút nào nữa.
Nhưng Lục Trân vẫn vươn tay định bắt cô, dọa Nguyễn Kiều Kiều giày cũng không kịp đi, chạy nhảy loạn xạ khắp phòng. Cuối cùng náo đến mức thở hồng hộc mới được Nguyễn Kiệt ôm eo giải cứu.
Nguyễn Kiệt cười gạt mồ hôi trên trán cô: “Được rồi, mau đi lau mồ hôi đi, chúng ta chuẩn bị đi thôi.”
“Thế tối mình có về không? Em còn phải đợi anh Tư ăn cơm nữa.” Nguyễn Kiều Kiều muốn đi chơi cùng Nguyễn Kiệt, nhưng cũng muốn đợi Hứa Tư. Nếu không làm được cả hai việc thì... cô sẽ không cho anh trai đi chơi nữa!
“Về kịp, về kịp mà, mau đi đi!” Nguyễn Kiệt giục.
Nguyễn Kiều Kiều lúc này mới vui vẻ chạy lên lầu thay bộ quần áo đẫm mồ hôi.
Nhìn bóng lưng tung tăng vui sướng của Nguyễn Kiều Kiều, Lục Trân huých khuỷu tay vào bụng Nguyễn Kiệt: “Mang Kiều Kiều theo à?”
Nguyễn Kiệt gật đầu.
“Vì Trần Đình Đình hả?” Hắn vuốt cằm: “Có nhỏ quá không, không giống lắm.”
