Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1096: Phùng Điềm (2)
Cập nhật lúc: 29/12/2025 05:58
Nguyễn Kiều Kiều người nhỏ nhắn, dáng thấp bé, nhưng nhờ có Hứa Tư và Nguyễn Lỗi cao lớn che chở nên cô cùng Dương Điệu rất nhanh đã chen được vào đám đông.
Sáu người ngẩng đầu nhìn bảng phân lớp viết bằng b.út lông đen trên nền giấy hồng. Khối 10 có bốn lớp, danh sách mỗi lớp được xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Sáu người đều là học sinh đứng đầu nên rất nhanh đã tìm thấy tên mình ở những dòng đầu tiên.
Hứa Tư và Nguyễn Kiều Kiều học cùng một lớp, là lớp 2. Cùng lớp với họ còn có Lục T.ử Thư.
Dương Điệu và Nguyễn Lỗi học lớp 1.
Như Tiểu Đinh học lớp 4.
Nguyễn Kiều Kiều còn thấy tên Dương Mỹ ở khoảng giữa danh sách lớp 2. Bên cạnh tên Dương Mỹ còn có một cái tên khiến cô cảm thấy hơi quen quen: Phùng Điềm.
“Anh Tư, cái tên này có phải hơi quen không ạ?” Nguyễn Kiều Kiều chỉ vào tên Phùng Điềm hỏi Hứa Tư. Cô cứ cảm giác như đã gặp cái tên này ở đâu đó rồi nhưng nghĩ mãi không ra.
Hứa Tư gật đầu. Tuy nhiên cậu nhớ không phải vì cố tình ghi nhớ, mà là vì cậu có khả năng nhìn qua là nhớ.
“Lúc nào thế ạ?”
“Lớp 7, Trường Lĩnh, thi Olympic Toán.” Hứa Tư trả lời. Với những người không quan tâm, cậu luôn kiệm lời như vàng.
Được Hứa Tư nhắc nhở, Nguyễn Kiều Kiều lập tức nhớ ra người này là ai.
Hồi học lớp 7, họ đi Trường Lĩnh tham gia vòng bán kết cuộc thi Olympic Toán, gặp một nữ sinh cùng phòng thi. Hình như chị ấy còn cho cô kẹo thì phải? Hôm đó lại đúng sinh nhật cô nên cô đã tặng lại chị ấy một quả trứng gà đỏ làm quà đáp lễ.
Lúc ấy thông tin liên lạc chưa phát triển, cũng chẳng nhớ có lưu lại cách liên lạc hay không, tóm lại sau đó hai người không gặp lại nữa, cũng chẳng có liên hệ gì.
Không ngờ ba năm sau lại có thể gặp nhau ở đây, Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy thật kỳ diệu. Trong lòng thầm nghĩ không biết đến lúc gặp lại, đối phương có còn nhớ cô không.
Phía dưới bảng phân lớp có ghi thời gian tập trung của các lớp. Xem xong, cả nhóm không chần chừ mà nhanh ch.óng đi về phía khu giảng đường. Từ cổng trường đi vào, rẽ trái đầu tiên là phòng nước sôi, tiếp theo là nhà ăn. Sau nhà ăn là một bãi cỏ rất lớn làm sân bóng. Bên phải là ba tòa nhà ký túc xá, mỗi khối một tòa, ngăn cách nhau bởi một dải cây xanh.
Khu giảng đường nằm sau sân bóng, chỉ có một tòa nhà, mỗi khối học một tầng. Khối 10 có bốn lớp, khối 11 cũng bốn lớp, khối 12 chỉ còn ba lớp vì giữa chừng có người bỏ học.
Nguyễn Kiều Kiều đã khá quen thuộc với nơi này nên ngay từ cổng trường đã từ chối đề nghị đưa vào trong của Nguyễn Kiến Quốc, bảo ông cứ đi lo việc kinh doanh trước. Hiện tại việc làm ăn của nhà họ Nguyễn ngày càng mở rộng, Nguyễn Kiến Quốc bận tối tăm mặt mũi. Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy chút việc nhỏ này mình tự lo được, không cần phiền đến bố.
Nguyễn Kiến Quốc thấy con gái kiên quyết như vậy cũng không ép, hơn nữa trường này coi như "sân nhà" của Thư Khiết nên cũng chẳng có gì phải lo lắng, bèn lái xe rời đi trước.
Nhóm Nguyễn Kiều Kiều đi thẳng đến trước khu giảng đường, dọc đường còn gặp mấy gương mặt quen thuộc, đều là bạn học cũ cùng trường cấp hai.
Nguyễn Kiều Kiều không gọi được tên họ, nhưng họ đều biết nhóm của cô. Thấy họ, mọi người đều chủ động chào hỏi rồi cùng đi về phía khu giảng đường. Chẳng mấy chốc, đội ngũ của họ ngày càng đông, thu hút sự chú ý của không ít người. Đặc biệt là Nguyễn Kiều Kiều - người rõ ràng được mọi người vây quanh nâng niu ở giữa - càng khiến người ta ngưỡng mộ.
Phùng Điềm cũng chính lúc này bị bạn huých tay bảo nhìn sang.
