Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1098: Phùng Điềm (4)
Cập nhật lúc: 29/12/2025 05:58
Tuy nhiên sau này nghe nói có một năm, trong lớp thầy chủ nhiệm có con trai ruột của thầy, nhưng vừa thi đỗ đại học năm đó thì mắc bệnh nặng qua đời. Thầy chịu cú sốc lớn, nghỉ dạy liền ba năm, khi quay lại thì không bao giờ nhận lớp cuối cấp nữa, mỗi năm chỉ chủ nhiệm lớp 10.
Những chuyện này Nguyễn Kiều Kiều cũng không biết có thật hay không, chỉ là nghe đồn thổi. Thầy Ngô này bình thường gặp cô ở trường lần nào cũng cười tủm tỉm chào hỏi, ôn hòa vô cùng, nhìn không giống người trung niên mất con chút nào.
Khi bốn người đi đến bục giảng, mấy học sinh khác vừa điểm danh xong, đi theo phụ huynh mang hành lý về ký túc xá trước.
“Em chào thầy Ngô ạ.”
Thầy Ngô ngẩng đầu, nhìn thấy nhóm Nguyễn Kiều Kiều, mắt lập tức sáng lên, cười híp cả lại: “Đến rồi à, mau vào đây.”
Mấy năm nay trường có không ít học sinh đỗ đại học, mà những học sinh này không ai là không có chút quan hệ với nhà họ Nguyễn, dẫn đến việc bây giờ lớp nào mà có một người nhà họ Nguyễn theo học thì đều cảm thấy tự hào.
Thầy Ngô một lúc nhận được ba người, đương nhiên là vui mừng, đặc biệt là Hứa Tư - "chiếc bánh thơm" mà bao nhiêu người tranh giành sứt đầu mẻ trán, giờ lại được "đóng gói" cùng Nguyễn Kiều Kiều gửi đến lớp thầy. Nghĩ đến viễn cảnh sau này lớp nhận giải thưởng mỏi tay, thầy không kìm được nụ cười mãn nguyện, tâm trạng tốt vô cùng.
Thầy đưa danh sách trên tay ra: “Nào, ký vào đây.”
Nguyễn Kiều Kiều nhận lấy cây b.út thầy đưa, nhìn đôi mắt cười híp thành một đường chỉ của thầy, không khỏi mím môi. Không biết có phải ảo giác không, nhưng cô cứ cảm giác câu "ký vào đây" của thầy đằng sau như bị nuốt mất mấy chữ... Mạc danh kỳ diệu có cảm giác như họ đang ký văn tự bán mình vậy.
Nguyễn Kiều Kiều từ 6 năm trước đã bắt đầu luyện chữ cùng Hứa Tư. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng chữ viết lại cực kỳ đẹp, mang theo nét thanh tú và lực đạo đặc trưng của con gái. Thầy Ngô xoa cằm đứng bên cạnh nhìn cô viết tên mình, gật đầu khen ngợi liên tục: “Chữ Kiều Kiều đẹp thật đấy, có luyện qua thư pháp không?”
“Dạ có ạ.” Nguyễn Kiều Kiều trả lời. Hồi tiểu học là luyện chơi, lên cấp hai được ông cụ Thư rèn giũa thì bắt đầu nghiêm túc hơn.
“Khá lắm, khá lắm.” Thầy Ngô gật đầu liên tục. Học sinh tuổi này chẳng mấy đứa kiên nhẫn luyện chữ, thật hiếm có khi Nguyễn Kiều Kiều còn nhỏ mà đã có sự kiên nhẫn này.
Nguyễn Kiều Kiều viết xong liền đưa b.út cho Phùng Điềm. Phùng Điềm chuyển trường do công việc làm ăn của bố mẹ thay đổi, ở trường cũ thành tích cũng khá tốt. Khi tìm tên mình trong danh sách, cô nhìn thấy tên Dương Mỹ, thầm bĩu môi, rõ ràng không ngờ chuyển trường rồi mà vẫn gặp phải cái tên đáng ghét này.
Nguyễn Kiều Kiều đứng ngay cạnh, vừa vặn thấy động tác bĩu môi của cô ấy, trong lòng tò mò nhưng không vội hỏi. Chờ Phùng Điềm viết xong, cô giúp đưa b.út cho Hứa Tư.
Khi Hứa Tư ký tên, thầy Ngô nhìn rất chăm chú. Xem xong, ánh mắt thầy nhìn Hứa Tư có chút phức tạp. Thường thì nét chữ nết người, chữ của Hứa Tư cũng giống hệt con người cậu, thanh lãnh, phô trương nhưng lại ẩn chứa sự tàn nhẫn khó tả.
Mấy năm nay những lời đồn đại về Hứa Tư nhiều vô kể. Khi biết cậu sắp lên cấp ba, mấy giáo viên chủ nhiệm khối 10 còn tranh giành nhau. Thầy Ngô vốn đã không còn tâm trí tranh giành, nhưng hoàn toàn không ngờ cậu lại cùng Nguyễn Kiều Kiều được phân về lớp thầy.
Nhìn chữ viết của Hứa Tư, lại nhìn khí tràng quanh người cậu, thầy thầm kinh hãi.
