Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 109: Phê Mệnh (1)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:35
Nguyễn Kiều Kiều nhìn quanh, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. Nàng không ngờ một người khiếm khuyết ngũ quan như vậy lại có thể dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đến thế. Nhớ lại cảnh tượng ở nhà họ Ngũ, nàng chỉ thấy người nhà đó có mắt như mù.
Nàng lại chuyển tầm mắt sang thầy bói Tiền, cảm thấy ông cũng có phong thái ra phết. Người hơi gầy, mặc áo choàng dài cũ kỹ đã bạc màu nhưng rất sạch sẽ, toát lên vẻ tiên phong đạo cốt.
Nàng đương nhiên tin vào những chuyện này, nếu không thì nàng cũng chẳng ngồi ở đây rồi.
Thầy bói Tiền ngồi xuống chiếc ghế cũ, phất tay chỉ một cái tùy ý, ra hiệu cho họ cũng ngồi xuống.
Nguyễn Lâm thị kéo ghế ngồi đối diện ông, đặt miếng thịt lên bàn bên cạnh, Nguyễn Kiều Kiều được bà ôm trong lòng, Hứa Tư ngoan ngoãn đứng một bên.
Thầy bói Tiền rũ mắt, bấm đốt ngón tay tính toán một hồi ra chiều rất chuyên nghiệp, sau đó mới nói: “Gần đây có hai ngày tốt thích hợp động thổ, một là ngày 25 tháng này, một là ngày 29. Nếu thấy gấp quá thì phải đợi sang tháng sau, cũng có mấy ngày được đấy.”
“Ngày 25.” Nguyễn Lâm thị nhẩm tính ngày tháng, thấy thời gian vẫn kịp nên chốt luôn ngày này.
Tuy nhiên lần này đến đây, việc chính của bà không phải là chuyện này.
Bà nhìn sang Nguyễn Kiều Kiều đang mở to mắt tò mò nhìn quanh và Hứa Tư đang chăm chú nhìn Nguyễn Kiều Kiều, dỗ dành: “Kiều Kiều, Tiểu Tư, hai đứa ra ngoài chơi đi, bà nói chuyện với ông Tiền một lát.”
Nguyễn Kiều Kiều biết bà muốn nói chuyện riêng nên ngoan ngoãn cùng Hứa Tư ra khỏi phòng, đứng ngoài sân tiếp tục ngắm nghía xung quanh.
Trong phòng, Nguyễn Lâm thị cẩn thận đứng dậy ngó ra xem bọn trẻ, thấy chắc chắn chúng không nghe được mới hỏi thầy bói Tiền: “Anh Tiền, anh giúp tôi xem cái mệnh cách này với.” Sau đó bà đọc sinh thần bát tự của Nguyễn Kiều Kiều ra.
Thầy bói Tiền lại bấm đốt tay tính toán, nhưng đôi lông mày ngày càng nhíu chặt, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Nguyễn Lâm thị thấy vậy tim cũng thắt lại, không dám lên tiếng quấy rầy, chỉ lo lắng nhìn ông.
Thầy bói Tiền tính toán hồi lâu, cuối cùng thở dài hỏi: “Cô xem mệnh cách cho bé gái bên ngoài kia đúng không?”
Nguyễn Lâm thị gật đầu, rồi sực nhớ ra ông không nhìn thấy, vội đáp: “Vâng, thế nào hả anh?”
“Cô em à, chúng ta là chỗ hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm nay, tôi cũng không giấu cô.” Thầy bói Tiền nói.
Trong lòng Nguyễn Lâm thị “thót” một cái, liền nghe thầy bói Tiền nói tiếp: “Cô cháu gái này của cô ấy à, tôi xem bói cả đời cũng chưa từng gặp mệnh cách nào như vậy...”
“Cháu gái cô là mệnh phú quý, đại phú đại quý đấy!”
“Chỉ có điều...” Nói đến đây, vẻ mặt thầy bói Tiền có chút không đành lòng.
“Cháu gái cô trong mệnh có sát, định sẵn cuộc đời này kiếp số không ngừng. Nếu tôi tính không sai thì con bé đã qua một kiếp nạn rồi, nhưng vẫn còn hai kiếp nữa. Hai kiếp này nếu qua được thì cả đời thuận buồm xuôi gió, vinh hoa phú quý không ai cản nổi. Còn nếu không qua được...” Thầy bói Tiền thở dài, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
“Vậy... vậy...” Giọng Nguyễn Lâm thị run lên vì sợ hãi. Bà không quan tâm đến phú quý gì đó, chỉ chú ý đến những kiếp nạn ông nói: “Hai kiếp nạn kia bao giờ đến? Có cách nào hóa giải không?”
Thầy bói Tiền trầm ngâm một lát rồi trả lời: “Có thì có, chỉ là... là duyên hay là nghiệt, cái này ai cũng không biết trước được.” Ông thở dài, ánh mắt hướng ra ngoài cửa, dường như xuyên qua mọi trở ngại dừng lại trên người một ai đó.
