Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1105: Phùng Điềm (11)
Cập nhật lúc: 29/12/2025 05:59
Mọi người nghe vậy đều gật đầu. Lục Chí Uy sau khi xuất ngũ thì bắt đầu kinh doanh, nhưng rất nhiều chiến hữu của ông lại đi theo con đường quân chính, nên việc biết những chuyện này cũng không có gì lạ.
“Kệ xác nó là ai, dù là Thiên Vương lão t.ử mà dám bắt nạt em gái tớ thì tớ cũng đ.ấ.m tuốt.” Nguyễn Lỗi chẳng ngán, mạnh miệng tuyên bố.
Lời này nói cứ như cậu sợ không bằng. Lục T.ử Thư định bày tỏ lập trường, nhưng thấy ba người phía trước đã đi rồi, cậu chỉ đành vội vàng vác bàn ghế đuổi theo.
Bàn ghế của Nguyễn Kiều Kiều đã được Hứa Tư đặt vào trong lớp, hai chỗ ngồi cạnh nhau, nằm ở vị trí khoảng bàn thứ ba, ngay giữa lớp học.
Khi nhóm Nguyễn Lỗi đến nơi, nhìn hai bộ bàn ghế đặt sát nhau, muốn nói lại thôi.
Lục T.ử Thư thì không nghĩ nhiều, đặt bàn của mình ngay sau lưng Hứa Tư, rồi giục Nguyễn Lỗi mau đi đặt bàn: “Anh Lỗi, anh mau đặt bàn đi, gọi cả Dương Điệu nữa, lát ăn xong còn phải về ký túc xá dọn đồ.”
Nguyễn Lỗi nhìn Hứa Tư vẻ mặt thản nhiên như không và Nguyễn Kiều Kiều hoàn toàn không hay biết gì, đành vác bàn ghế của mình sang lớp bên cạnh.
Khi cậu đặt xong bàn ghế và dẫn Dương Điệu sang lớp Nguyễn Kiều Kiều, Dương Mỹ cũng vừa bước vào. Bên cạnh cô ta còn có một nam sinh giúp mang bàn ghế. Đợi nam sinh đặt bàn ghế xuống, cô ta lập tức dùng giọng điệu nũng nịu cảm ơn: “Cảm ơn bạn nhé.”
Nam sinh kia tính tình hay ngại, bị cô ta cười với một cái thì mặt đỏ bừng, vội xua tay bảo không cần cảm ơn, sau đó chạy biến đi, giữa đường còn không quên ngoái lại nhìn Dương Mỹ một cái. Dương Mỹ vẫn giữ nguyên tư thế vẫy tay chào cậu ta.
Chờ nam sinh chạy xa, chắc chắn không quay lại nhìn nữa, Dương Mỹ mới thu lại nụ cười, vẻ mặt ghét bỏ rút khăn tay ra định lau bàn ghế. Vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của nhóm Nguyễn Kiều Kiều, biểu cảm trên mặt cô ta cứng đờ, nhưng ngay lập tức khôi phục bình thường.
Cô ta làm như không có chuyện gì đi về phía họ, nói với Dương Điệu: “Chị họ, chúng ta cùng về nhà ăn cơm đi.”
“Em biết đường rồi đấy, em về trước đi, chị không về ăn cơm đâu, chị đi ăn ở ngoài với nhóm Kiều Kiều.”
Dương Mỹ nghe vậy, liếc nhìn nhóm Nguyễn Kiều Kiều, c.ắ.n môi hỏi nhỏ: “Em đi cùng mọi người được không? Em... em sợ đi về một mình.”
“Sợ cái gì mà sợ, ban ngày ban mặt làm gì có ma.” Dương Điệu nhíu mày. Dương Mỹ không nhớ nhưng cô vẫn nhớ chuyện khó chịu lúc trước, cũng không muốn em họ cứ sán lại gần nhóm Nguyễn Kiều Kiều.
Dương Mỹ không nói gì, chỉ lộ vẻ mặt tủi thân, giọng càng nhỏ hơn: “Chị họ, chị đã hứa với chú là sẽ chăm sóc em mà...”
“……” Dương Điệu.
Sắc mặt cô không được tốt, nhưng cũng không dám làm quá, vì đúng là bố cô đã dặn dò như vậy.
“Vậy thì đi cùng đi.” Thấy Dương Điệu khó xử, Nguyễn Kiều Kiều lên tiếng.
“Cảm ơn cậu Kiều Kiều, cậu tốt thật đấy.” Dương Mỹ lập tức cảm kích nói, nhìn Nguyễn Kiều Kiều với đôi mắt sáng lấp lánh, không biết còn tưởng Nguyễn Kiều Kiều vừa giúp cô ta một ân huệ to lớn lắm.
Nguyễn Kiều Kiều lịch sự nhếch môi cười, sau đó kéo Dương Điệu đi trước.
Dương Điệu cũng hết cách, đành để em họ đi theo. Hai người đi phía trước, Dương Điệu chợt nhớ ra hỏi: “Có gọi Phùng Điềm đi cùng không? Cậu ấy một thân một mình ở đây cũng chưa quen ai, hay chúng mình rủ cậu ấy đi cùng đi. Cậu ấy đâu rồi? Ở ký túc xá à?”
Nhắc đến chuyện này, tâm trạng Nguyễn Kiều Kiều chùng xuống: “Cậu ấy về trước rồi, nhà cậu ấy có chút chuyện.”
