Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1113: Cô Ấy Sẽ Chết (1)
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:01
Ba người vội vàng chạy ra xem tình hình, nhưng từ góc độ của họ chỉ thấy Dương Điệu đang cãi nhau với một nữ sinh, không thấy Nguyễn Kiều Kiều đâu cả.
Lại loáng thoáng nghe thấy tiếng phích nước rơi từ trên lầu xuống làm người bị thương, tim cả ba như thắt lại.
Dương Điệu đang lành lặn đứng cãi nhau ở đó, vậy người bị thương là ai thì quá rõ ràng rồi còn gì?
Gần như không chút do dự, Hứa Tư quay người lao đi. Tốc độ của cậu vốn đã nhanh, giờ phút này lại càng vượt qua giới hạn của người thường. Nguyễn Lỗi vừa mới nhấc chân chạy thì bóng dáng Hứa Tư đã biến mất nơi cửa cầu thang.
Tốc độ đó khiến Nguyễn Lỗi trố mắt nhìn, chỉ cảm thấy một bóng đen vụt qua trước mắt rồi biến mất tăm.
Giữa trưa nắng gắt, Nguyễn Kiều Kiều núp dưới bóng cây nhìn lên, thấy Dương Điệu cãi nhau kịch liệt với người ta thì lo lắng, sợ bạn mình chịu thiệt thòi. Cô vừa cố sức định leo lên xem tình hình thì chân dẫm phải hòn sỏi từ đâu lăn tới, cả người trượt đi.
Như thể đang trượt ván, hòn sỏi kéo cô trượt một đoạn dài đến khi chân va vào bậc thềm mới dừng lại. Nhưng theo quán tính, người cô lao thẳng về phía trước. Mắt thấy sắp đập đầu xuống nền xi măng, một đôi bàn tay to lớn từ bên cạnh vươn ra, siết c.h.ặ.t lấy eo cô, kéo cô vào một vòng n.g.ự.c ấm áp.
Hơi thở quen thuộc, nhiệt độ quen thuộc khiến trái tim nhỏ bé vừa bị dọa sợ của Nguyễn Kiều Kiều dần bình ổn trở lại.
Cô vòng tay ôm lấy cổ Hứa Tư, tim vẫn đập loạn xạ. Cô không dám tưởng tượng nếu vừa rồi Hứa Tư không kịp thời giữ cô lại, cú ngã trực diện xuống nền xi măng đó sẽ gây ra hậu quả gì, có khi hủy dung luôn ấy chứ!
“Anh Tư...” Cô kinh hồn bạt vía ôm lấy Hứa Tư, giọng nói run rẩy vì sợ hãi.
Hứa Tư bế bổng cô lên ngang hông. Chàng thiếu niên cao gần mét tám bế một cô bé chưa đầy mét sáu nhẹ như không.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Kiều Kiều được Hứa Tư bế kiểu này, có chút hoảng hốt nhưng tay vẫn ngoan ngoãn ôm cổ cậu, lí nhí nói: “Anh Tư, anh thả em xuống đi, ở đây đông người lắm, em tự đi được mà.”
Hứa Tư sa sầm mặt nhìn xuống bắp chân cô. Có lẽ do cú trượt vừa rồi dùng lực quá mạnh, vết thương vốn đã cầm m.á.u giờ lại tuôn trào dữ dội hơn, chảy dọc xuống gót chân, đọng thành vũng m.á.u nhỏ trên mặt đất.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn theo ánh mắt cậu, không kìm được mếu máo: “Mấy phút trước, có người để phích nước trên ban công, không biết sao lại rơi xuống.”
Lan can ban công ký túc xá xây bằng xi măng, cao nửa người, rộng chừng mười phân. Theo lý thuyết thì có thể phơi giày dép linh tinh, nhưng tuyệt đối không được để những vật nặng như phích nước, vì đó là mối nguy hiểm tiềm tàng ai cũng thấy được.
Không biết cái người để phích nước ở đó nghĩ cái gì nữa. Nguyễn Kiều Kiều một mặt thấy mình quá đen đủi, mặt khác lại có chút trách cứ sự thiếu ý thức của người bạn học kia.
Nhưng tóm lại, Nguyễn Kiều Kiều vẫn cảm thấy mình quá xui xẻo. Mới qua nửa ngày thôi mà cô hết suýt bị chọc mù mắt, lại suýt bị phích nước rơi trúng đầu c.h.ế.t toi, một phút trước còn suýt tự làm mình ngã hủy dung!
Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiều Kiều không khỏi cạn lời với chính bản thân mình.
Sao trước kia cô không nhận ra mình đen đủi thế nhỉ?
