Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 112: Chơi Xấu (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:36
Ngô Nhạc thật sự phục mụ sát đất, không biết mụ lấy đâu ra cái lý lẽ méo mó ấy.
Bà nhớ đến những chuyện nghe được mấy hôm trước, bèn hỏi: “Thế còn nhà mẹ đẻ chị thì sao, định bỏ ra bao nhiêu tiền cho chị xây nhà?”
“Nhà chị á? Nhà chị việc gì phải bỏ tiền?” Liễu Chiêu Đệ trợn mắt, vẻ mặt không thể hiểu nổi.
“Thế tại sao chị lại bắt mẹ bỏ tiền, tại sao mẹ lại phải bỏ tiền?” Ngô Nhạc bật cười.
“Thế sao giống nhau được, Kiến Đảng là con trai của mẹ!”
“Thế chị cũng là con gái của mẹ chị mà!”
“Thế sao giống nhau được!”
“...” Ngô Nhạc.
Cuối cùng bà cũng hiểu tại sao mọi người trong nhà đều không muốn nói chuyện với mụ ta. Bởi vì tư duy căn bản không cùng một hệ quy chiếu, ai mà nói cho thông được?
Ngô Nhạc lắc đầu, nhìn thấy bên kia Nguyễn Kiến Đảng chống nạng, được Nguyễn Thỉ và Nguyễn Tuấn dìu đi tới, bèn nói với Liễu Chiêu Đệ: “Chị hai nói xong chưa? Nói xong rồi em về phòng đây.” Nói rồi bà đứng dậy đi thẳng, để lại Liễu Chiêu Đệ ngồi đó trố mắt nhìn.
Mụ còn cảm thấy đầu óc Ngô Nhạc có vấn đề! Thế mà lại không hiểu lời mụ nói?
Nguyễn Kiến Đảng nghe thấy hết những lời đó, nhưng thực sự không còn sức lực đâu mà tranh cãi với mụ nữa, cũng chẳng buồn để ý đến mụ, được hai con trai dìu vào phòng.
Liễu Chiêu Đệ thấy ông vào phòng còn hơi thấp thỏm, sợ ông lại mắng mình. Kết quả thấy ông chẳng nói gì liền đi ngủ, trong lòng vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa thấy bất an, cứ cảm thấy sự im lặng của cả nhà có gì đó không bình thường.
Cuối cùng vì chột dạ, đợi Nguyễn Kiến Đảng nằm xuống, mụ liền lén lút đi ra ngoài.
Vừa ra đến cửa thì gặp ngay Lưu Mai nhà hàng xóm.
Sân nhà Lưu Mai được rào bằng tre nứa cao ngang người. Thấy Liễu Chiêu Đệ từ nhà họ Nguyễn đi ra, mắt mụ ta sáng lên, vẫy vẫy tay gọi.
Liễu Chiêu Đệ đang bị cả nhà ghẻ lạnh, vừa vặn không có người nói chuyện, trong lòng bức bối, thấy Lưu Mai vẫy tay liền đi sang ngay.
Nguyễn Lâm thị ở phía sau nhìn thấy, nhổ toẹt một bãi nước bọt, mắng thầm một câu “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, rồi quay vào trong nhà.
“Chiêu Đệ, chân chồng cô đỡ chưa? Lần này nằm viện tốn kém lắm nhỉ?” Lưu Mai vừa thấy Liễu Chiêu Đệ đã hỏi, hỏi xong lại làm vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn mụ: “Nhưng tốn bao nhiêu tiền với nhà họ Nguyễn các cô chắc cũng chẳng thấm vào đâu, dù sao mẹ chồng cô cũng nhiều tiền mà.”
Không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến chuyện này Liễu Chiêu Đệ lại càng thấy khó chịu trong lòng.
Lưu Mai thấy vẻ mặt mụ như vậy, ánh mắt lóe lên, sán lại hỏi: “Lần này là anh cả cô xây nhà lầu, lần sau có phải đến lượt nhà cô không? Nhắc đến thật là ghen tị với cô, gả được vào nhà t.ử tế thế này, nhìn lại nhà tôi xem, haizz...”
Lưu Mai thở dài thườn thượt ra vẻ sầu não.
Câu nói đó đã nói trúng nỗi lòng oán hận của Liễu Chiêu Đệ, mụ tức giận nói: “Chuyện còn chưa đâu vào đâu, ai mà biết được!”
“Sao thế? Sao lại chưa đâu vào đâu?” Lưu Mai ngạc nhiên nhìn mụ, kéo mụ vào trong, nhỏ giọng hỏi: “Mau kể tôi nghe xem nào, sao lại chưa đâu vào đâu? Chuyện này chẳng phải rõ rành rành sao? Anh cả xây rồi thì lần sau kiểu gì chả đến lượt nhà cô!”
“Hay là... bà già nhà cô thiên vị chỉ xây nhà cho anh cả thôi?”
“Cô cũng thấy bà ấy thiên vị à?” Liễu Chiêu Đệ nhìn mụ ta, tưởng như cuối cùng cũng tìm được người cùng chung tiếng nói.
“Thì rõ rành rành ra đấy còn gì? Ai mà chẳng nhìn ra. Nói thật tôi cũng thấy bất bình thay cho cô. Cô xem cô sinh cho nhà họ Nguyễn ba đứa con trai, ở nhà người khác thì là đại công thần rồi. Đằng này bà mẹ chồng cô tính nết quái gở, coi đứa con gái lỗ vốn như bảo bối, có gì ngon cũng nhét hết vào mồm nó.”
