Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1151: Phản Bội (2)
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:32
Nguyễn Kiều Kiều hào phóng vô cùng, múc một thìa đầy ắp, sợ rớt ra ngoài lãng phí nên dùng bàn tay nhỏ hứng ở dưới, vừa giục: "Mau bẻ bánh ngô của bạn ra đi, kẹp vào giữa ăn là ngon nhất đấy, ở nhà mình cũng toàn ăn như thế."
Dương Tiểu Na vốn định từ chối nhưng trước sự nhiệt tình ấy, cô bé chỉ định nếm thử một chút cho biết vị. Nhưng Nguyễn Kiều Kiều múc cả một thìa to thế kia khiến cô bé nhất thời lúng túng. Mãi đến khi Nguyễn Kiều Kiều giục, cô bé mới ngượng ngùng bẻ bánh ngô ra, nhìn Nguyễn Kiều Kiều bỏ thìa thịt chưng cay đầy ắp đó vào.
Thịt băm chưng cay được làm từ ớt tươi và thịt nạc, thêm gừng tỏi và các gia vị khác nấu kỹ mà thành. Bình thường Dương Tiểu Na thật sự chỉ đến Tết mới được ăn chút thịt, giờ nhìn thấy món thịt chưng cay dậy mùi thơm phức này, làm sao còn nhịn nổi, cô bé cúi đầu c.ắ.n một miếng thật to.
Hương vị ấy, Dương Tiểu Na cảm thấy đây là món ngon nhất cô bé từng được ăn trong đời.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn biểu cảm của cô bé là biết cô bé thích, lần này thì cô bé tự hào thật sự, cười hỏi: "Ngon không?"
Dương Tiểu Na hận không thể nuốt cả lưỡi vào bụng, nghe vậy gật đầu lia lịa: "Ngon, thật sự ngon lắm."
"Vậy bạn ăn nhiều thêm chút đi, chỗ này còn nhiều lắm, trời nóng thế này chỉ ăn được trong một ngày thôi." Nguyễn Kiều Kiều nói, thấy cô bé ăn hết chỗ nhân liền chủ động múc thêm một thìa nữa.
Dương Tiểu Na tuy rất ngại, nhưng thật sự không chịu nổi sự cám dỗ, chỉ có thể đỏ mặt nhận lấy, miệng vẫn lí nhí từ chối lấy lệ: "Thôi đừng, thôi đừng, lát nữa các bạn không đủ ăn."
"Không sao đâu, cậu cứ ăn đi, bọn tớ ăn món này đến phát ngán rồi." Nguyễn Lỗi trợn mắt nói dối không chớp, thực ra làm gì có chuyện ăn ngán.
Món thịt băm chưng cay này cậu cũng cực kỳ thích, bình thường trộn mì hay ăn với gì cũng đều tuyệt đỉnh.
Lúc đi học bình thường, mấy đứa con trai càng thích mang món này đến trường. Cơm tập thể ở trường mùi vị chắc chắn không ra gì, nhưng chỉ cần có món thịt chưng này, bọn cậu có thể đ.á.n.h bay mấy bát cơm lớn. Chỉ là mùa hè này không dễ bảo quản, không có tủ lạnh thì không để được mấy ngày, tốt nhất là ăn hết trong ngày. Tuy nhiên, dù là vậy, một mình cậu xử lý hết một lọ cũng là chuyện nhẹ nhàng.
Chỉ là Nguyễn Kiều Kiều muốn kết giao với bạn bè, bọn cậu đương nhiên sẽ không phá đám.
Thực ra Dương Tiểu Na cũng không ngốc đến thế, món thịt chưng ngon như vậy sao có thể ăn ngán được chứ. Trong lòng cô bé đại khái cũng hiểu ý tốt của họ, có chút chua xót nhưng phần nhiều vẫn là sự ấm áp.
Bao nhiêu năm qua, cô bé chưa từng gặp ai tốt với mình như vậy, chẳng những cho cô bé bao nhiêu kẹo, giờ còn cho cô bé ăn món ngon thế này.
Nghĩ đến đây, Dương Tiểu Na cảm thấy mình nên làm gì đó để báo đáp, bèn nói với Nguyễn Kiều Kiều: "Bạn Nguyễn Kiều Kiều, chân bạn hiện giờ không tiện lắm, nếu bạn muốn đi vệ sinh thì để mình cõng bạn đi nhé. Ở nhà mình làm việc đồng áng suốt, sức mình khỏe lắm!" Nói rồi còn giơ cánh tay lên, muốn cho Nguyễn Kiều Kiều thấy sự rắn chắc của mình.
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, vừa định nói gì đó thì bên cạnh, Hứa Tư - người từ đầu đến cuối không thèm liếc Dương Tiểu Na lấy một cái - liền phóng ánh mắt lạnh lùng sang. Dương Tiểu Na có lẽ là người vô tư lự, chẳng hề cảm nhận được nguy hiểm, lại còn bồi thêm: "Lớp trưởng, cậu là con trai, cõng bạn Nguyễn đi vệ sinh không tiện lắm đâu, sau này nhiệm vụ này cứ giao cho tớ đi."
Dương Tiểu Na nói với vẻ nghiêm túc, Hứa Tư nghe xong mặt sầm lại.
Bên cạnh, Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư gục đầu xuống bàn cười trộm. Cái này gọi là gì nhỉ? Cái này gọi là lấy oán báo ơn phải không?
Ánh mắt của Hứa Tư thật sự không mấy ai chịu nổi. Bình thường ngay cả Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư khi đối diện với ánh mắt ấy cũng phải rén.
