Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 117: Chơi Xấu (7)

Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:37

Cái hang này tuy tốt thật, tránh mưa tránh gió, chắn được cả kiến, nhưng có một điểm trừ duy nhất là mỗi khi có sấm sét, âm thanh vọng vào lại càng lớn hơn, cứ như nổ ngay bên tai vậy.

Nàng sợ sấm sét, lần nào có sấm cũng giật mình tỉnh giấc.

Nhưng rồi, chẳng biết từ khi nào, cứ mỗi lần trời mưa sấm chớp, tiếng sấm dường như nhỏ đi. Nàng ngủ mơ màng không tỉnh dậy, chỉ cảm thấy như có thứ gì đó bịt tai mình lại, che đi tiếng sấm đáng sợ ấy.

Cảm giác đó thật ấm áp, thật an toàn.

Giống hệt như bây giờ.

Nàng nhìn tiểu phản diện, đợi tiếng pháo dứt hẳn liền toét miệng cười với hắn, đôi mắt lấp lánh sáng ngời.

Tiểu phản diện nhìn nàng, cũng vô thức mỉm cười theo.

Dù giây trước còn giận dỗi vô cớ, nhưng nụ cười này đã xóa tan mọi khoảng cách, hai người lập tức làm hòa. Nguyễn Kiều Kiều bóc thanh kẹo cao su trong tay, đút thẳng vào miệng hắn: "Cậu ăn đi, ngon lắm, ngọt ngào."

Tiểu phản diện nhai nhai, vị ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, ngọt ngào và đáng yêu như nụ cười của nàng vậy. Hắn cũng không còn bài xích món quà vặt do "giống đực" khác đưa cho nàng nữa. Hai người cùng nhau nhai kẹo, tay trong tay đi tìm Nguyễn Kiệt.

Chỉ là ông anh Nguyễn Kiệt không đáng tin cậy này chẳng biết đã chạy đi đâu mất rồi. Hai người tìm một vòng không thấy, nhóm bạn của cậu cũng biến mất tăm, đành phải bỏ cuộc.

Bên kia đốt pháo xong, nhóm Nguyễn Kiến Quốc đang làm lễ cúng tổ tiên và thổ địa.

Làm lễ xong thì bắt đầu động thổ đổ móng.

Nguyễn Kiều Kiều không quay lại bên đó nữa. Nàng tìm kiếm trong đám đông một hồi, thấy Ngũ Y Đình đang rúc vào người Nguyễn Lâm thị, ngẩng đầu cười nói gì đó, cười đến là thân thiết, không biết còn tưởng cô bé mới là cháu gái nhà họ Nguyễn.

Nguyễn Kiều Kiều nhìn cảnh đó, trong lòng hơi khó chịu. Cái cô Ngũ Y Đình này không biết bị làm sao, mấy ngày nay cứ hễ rảnh là chạy sang nhà nàng. Ban đầu nàng còn tưởng cô bé có ý đồ với tiểu phản diện nên đề phòng một thời gian, sau đó mới phát hiện mục tiêu của cô bé hóa ra lại là Nguyễn Lâm thị.

Nàng không diễn tả được cảm giác đó, tóm lại là không vui, giống như đồ của mình bị người khác dòm ngó vậy.

Nàng chạy chậm về phía đó.

Nguyễn Lâm thị thấy Tiểu Kiều Kiều nhà mình chạy tới liền vội vàng đón lấy, sợ nàng ngã nên bế thốc nàng lên, nhỏ giọng trách: "Chạy cái gì mà chạy, ngã thì làm sao? Ở đây toàn đá lởm chởm, lần sau không được chạy nữa, phải đi đứng cẩn thận biết không?"

Vừa nói bà vừa bế nàng đi sang chỗ mấy bà bạn cùng lứa, khoe khoang cháu gái cưng.

Nghe người khác khen Nguyễn Kiều Kiều, bà cười còn vui hơn cả được khen mình.

Từ khoảnh khắc nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều, trong mắt Nguyễn Lâm thị không còn chỗ cho Ngũ Y Đình nữa.

Ngũ Y Đình đứng bên cạnh nhìn, nụ cười tươi rói trên mặt cứng đờ lại. Nhìn Nguyễn Kiều Kiều được Nguyễn Lâm thị bế ẵm, vì còn nhỏ chưa biết che giấu cảm xúc nên đôi mắt cô bé đỏ lên vì ghen tị. Cô bé gọi mấy tiếng "bà Nguyễn" nhưng đều bị tiếng ồn ào xung quanh át đi.

Nguyễn Kiều Kiều nhìn vẻ mặt thay đổi của cô bé, thỏa mãn rúc vào lòng Nguyễn Lâm thị.

Tính chiếm hữu của nàng cực kỳ mạnh. Nữ chính này tranh giành cái gì với nàng cũng được, ví dụ như tên nam chính kia, nàng sẵn sàng dâng tặng hai tay, nhưng nếu dám tranh bà nội với nàng thì đừng có mơ.

Bên này đang vui vẻ, bên kia Liễu Chiêu Đệ đứng cùng người nhà mẹ đẻ, nhìn thấy Nguyễn Kiến Quốc kéo một chiếc xe ba gác từ xa lại, mắt mụ trợn tròn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 116: Chương 117: Chơi Xấu (7) | MonkeyD