Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1199: Khổ Tận Cam Lai (8)
Cập nhật lúc: 31/12/2025 01:04
Sao Tiểu Na lại thay quần áo rồi?
Nguyễn Kiều Kiều nghĩ mãi không ra.
Gần hết tiết tự học, thầy giáo tiếng Anh dừng lại trước bàn Nguyễn Kiều Kiều, nói: "Em Nguyễn, đi theo thầy một chút."
Nguyễn Kiều Kiều đang lơ đễnh, lúc đầu không nghe thấy, mãi đến khi thầy gọi lại lần nữa cô mới hoàn hồn, vừa ngẩng đầu liền thấy thầy giáo tiếng Anh đang cười tủm tỉm đứng trước mặt.
"Thầy Ngô." Mặt Nguyễn Kiều Kiều đỏ bừng, cứ tưởng mình bị bắt quả tang đang mất tập trung.
Thầy giáo tiếng Anh là một người trẻ tuổi, trông khá đẹp trai, mới tốt nghiệp đại học năm ngoái, được phân công trực tiếp về trường này. Nghe nói vì đẹp trai nên hồi mới về trường còn xảy ra một vụ việc. Hình như có nữ sinh lớp trên viết thư tình cho thầy, cô bạn đó còn rất lãng mạn, thấy thầy dạy tiếng Anh nên viết bằng tiếng Anh luôn.
Kết quả thầy nhận thư, cũng đọc thật, nhưng quan trọng nhất là thầy còn chấm bài! Dùng b.út đỏ sửa lỗi! Lỗi ngữ pháp, lỗi chính tả, thầy sửa từng li từng tí. Cuối cùng khi lá thư quay trở lại tay nữ sinh kia, có thể tưởng tượng kết quả thế nào, từ đó về sau cô bạn đó cứ thấy thầy là trốn biệt!
Chuyện này thật hay giả Nguyễn Kiều Kiều cũng không biết, chỉ là nghe đồn thế thôi.
Bây giờ nhìn thầy giáo đẹp trai nhưng "sát thủ tình trường" này đang cười tủm tỉm đứng trước mặt, Nguyễn Kiều Kiều tự nhiên thấy run run, sống lưng lạnh toát.
"Em Nguyễn Kiều Kiều này, ra ngoài với thầy một chút nhé." Giọng thầy giáo tiếng Anh có thể nói là vô cùng dịu dàng.
Nguyễn Kiều Kiều chỉ đành đứng dậy đi theo ra ngoài. Bên cạnh, Hứa Tư cũng đứng dậy theo. Thầy giáo đi trước không để ý Hứa Tư đi theo, đến khi ra khỏi lớp, quay lại mới thấy hai học sinh đứng sau mình.
"Em Hứa Tư à, thầy không gọi em nhé." Thầy nhìn Hứa Tư nói, tưởng cậu nghe nhầm mới đi theo: "Thầy chỉ gọi em Nguyễn thôi, em vào lớp tiếp tục đọc sách đi."
Hứa Tư có thành tích tốt, thi đầu vào đứng nhất toàn thành phố nên tất cả giáo viên khối 10 đều biết mặt, thầy giáo tiếng Anh đương nhiên cũng biết.
"Em đi cùng bạn ấy." Hứa Tư lạnh nhạt đáp, không có ý định quay vào lớp.
"..." Thầy giáo tiếng Anh cạn lời.
Không phải chứ, thầy nói chuyện với Nguyễn Kiều Kiều mấy câu, cần cậu ta đi cùng làm gì?
Thầy giáo khó hiểu, cố dùng ánh mắt nghiêm khắc để bảo cậu vào lớp, nhưng Hứa Tư đúng là không sợ thầy, cứ bình thản nhìn lại thầy chằm chằm.
"..." Nhìn nhau một hồi, thầy giáo tiếng Anh đành bỏ cuộc trước. Thôi được rồi, mắt thầy mỏi rồi, muốn đi cùng thì đi.
Thầy giáo tiếng Anh không muốn thừa nhận mình bị thua trong cuộc đấu mắt với Hứa Tư, bèn giả vờ ho một tiếng, rồi quay sang hỏi Nguyễn Kiều Kiều với vẻ hòa nhã dễ gần: "Em Kiều Kiều này, thầy nghe nói hồi cấp hai em từng làm phát thanh viên tiếng Anh, vậy chắc khẩu ngữ tốt lắm nhỉ? Em có thể đọc thử đoạn văn này cho thầy nghe được không?"
Nói rồi thầy đưa sách tiếng Anh ra, chỉ vào bài khóa đầu tiên trong sách.
Nguyễn Kiều Kiều không hiểu lắm nhưng vẫn nhận sách đọc lên. Vốn từ vựng của cô rất lớn, tuy bài này chưa học nhưng cô biết hầu hết các từ, sáng nay lại đọc qua hai lần nên đọc trôi chảy vô cùng, gần như không vấp váp chút nào. Hơn nữa phát âm chuẩn xác, giọng nói trong trẻo khiến người nghe cảm thấy như đang thưởng thức một bản nhạc.
