Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1289: Tám Chàng Trai Bị Lãng Quên (1)
Cập nhật lúc: 03/01/2026 13:14
Chính cô bé còn chưa nhận thức được hành vi cử chỉ của mình đã có chút "mèo hóa", chỉ mở to đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại.
Thấy Hứa Tư vừa lau mái tóc ướt sũng bước ra, cô bé lập tức buông móng vuốt nhỏ xuống, chống cái thân hình tròn vo nỗ lực đứng dậy.
"Meo meo meo..." Anh Tư, mấy ngày nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh mau kể cho em nghe đi.
Hôm qua Hứa Tư quá mệt mỏi, kiệt sức nên mới để bác sĩ bôi t.h.u.ố.c cho mình, nhưng thực ra cậu không thích người khác chạm vào người, cho dù là bà cụ Nguyễn. Thế nên lúc này cậu đang lấy t.h.u.ố.c nước trên bàn tự bôi cho mình, vừa thấp giọng kể lại những chuyện xảy ra mấy ngày nay.
Những chuyện từ miệng cậu nói ra nghe có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, chỉ vài câu ngắn gọn.
Nhưng Nguyễn Kiều Kiều nghe mà nước mắt lưng tròng. Cô bé gần như có thể tưởng tượng ra trạng thái của mọi người trong nhà họ Nguyễn sau khi mình đi, cùng với cảnh con sói ngốc nghếch trước mặt này đã không ăn không ngủ bôn ba trong rừng núi để tìm nhân sâm ngàn năm cho mình như thế nào.
"Meo meo." Anh Tư, cảm ơn anh.
"Không cần cảm ơn, chỉ cần em khỏe mạnh là được rồi." Hứa Tư đặt lọ t.h.u.ố.c xuống, xoay người xoa đầu cô bé, nâng niu cô bé trong lòng bàn tay, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô bé, nói tiếp: "Đừng lo lắng, anh sẽ giúp em trở lại cơ thể của mình. Trong khoảng ba tháng này, anh cũng sẽ luôn ở bên em."
"Meo meo!" Nguyễn Kiều Kiều cảm động không thôi, bạn nhỏ của cô bé quả nhiên là người bạn tốt nhất trên đời này, không ai sánh bằng.
Nhìn cậu đặt mình lên bàn rồi lại gian nan tự bôi t.h.u.ố.c, cô bé tiếc nuối vì hiện tại mình chẳng giúp được gì, chỉ có thể chỉ trỏ ra ngoài ra hiệu.
"Meo meo meo." Anh Tư, anh nhờ anh cả bôi t.h.u.ố.c giúp đi.
Anh cả của cô bé dịu dàng như vậy, động tác bôi t.h.u.ố.c chắc chắn cũng rất nhẹ nhàng.
Hứa Tư nghe vậy ánh mắt lóe lên, quay đầu nói: "Không sao đâu, anh tự làm được mà, với lại anh cũng không thích người khác chạm vào mình."
Nói rồi cậu lại nhanh nhẹn bôi t.h.u.ố.c lên mấy vết thương ở mặt trong cánh tay.
Bôi t.h.u.ố.c xong, Nguyễn Kiều Kiều được Hứa Tư bế ra khỏi phòng lần nữa.
Ngoài cửa phòng, bà cụ Nguyễn và Thư Khiết đã yên tâm đi làm việc khác, Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt đang ở dưới lầu.
Nguyễn Kiều Kiều được bế xuống, nhìn thấy Nguyễn Hạo liền không nhịn được vui vẻ nheo mắt lại. Cô bé rất thích người anh cả dịu dàng này. Trước kia lớn rồi nên ngại rúc vào lòng anh cả làm nũng, giờ biến thành mèo lại tiện làm nũng hơn hẳn.
Nguyễn Kiều Kiều vươn móng vuốt nhỏ, làm tư thế đòi ôm với Nguyễn Hạo.
"Meo meo." Anh cả ôm em cái nào.
Động tác này của Nguyễn Kiều Kiều quá rõ ràng, cho dù Hứa Tư không phiên dịch thì mọi người cũng hiểu ý là gì.
Cho nên Hứa Tư chỉ đành bất lực đưa cô bé qua, nhìn cô bé rúc vào lòng "giống đực" khác, vẻ mặt hạnh phúc cọ qua cọ lại, chỉ cảm thấy trong lòng chua lòm.
Chẳng qua cậu xưa nay giỏi che giấu cảm xúc nên không để người khác nhìn ra điều gì. Ngược lại, Nguyễn Kiệt ghen tị đến mức suýt không kiểm soát được biểu cảm của mình.
Cậu ta nhìn Nguyễn Kiều Kiều đầy oán trách, vừa tức vừa tủi thân: "Kiều Kiều, anh là anh hai mà, sao em chỉ nhận mỗi anh cả thế hả?"
Nguyễn Kiều Kiều rút cái đầu nhỏ ra khỏi lòng Nguyễn Hạo. Vì động tác cọ cọ vừa rồi nên lông trên đầu rối tung lên, xù một cục trước trán, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.
Nguyễn Kiệt nhìn mà mắt sáng rực lên. Trước kia cậu ta cũng chẳng yêu mèo lắm, con Tam Mao trong nhà cũng không thân với bọn họ. Cậu ta chưa bao giờ biết mèo con lại đáng yêu đến thế, đáng yêu đến mức cậu ta chỉ muốn ôm vào lòng vuốt ve thật mạnh mấy cái!
