Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1302: Cuộc Đời Mèo Được Cả Nhà Cưng Chiều (4)
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:04
"Meo?" Thế còn anh cả đâu ạ?
Đi theo bà Nguyễn Lâm từ trong phòng ra, Nguyễn Kiều Kiều lại chỉ chỉ vào phòng của Nguyễn Hạo.
"Anh con à, nó với Tiểu Tư kẻ trước người sau ra ngoài rồi, không nói là đi làm gì." Bà Nguyễn Lâm nói tới đây, giọng điệu thay đổi: "Anh hai con còn ở trong phòng, con có muốn..."
Lời còn chưa nói xong, Nguyễn Kiều Kiều đã leo lên mu bàn chân bà, bám vào ống quần định leo lên.
Bà Nguyễn Lâm bất đắc dĩ cười cười, cũng không miễn cưỡng cô, cúi xuống bế cô lên. Bà vốn định để Nguyễn Kiều Kiều và Nguyễn Kiệt giao lưu tình cảm anh em nhiều hơn, mà bà cũng vừa lúc muốn đi dọn dẹp phòng ốc. Mấy ngày nay bà không có tâm trí đâu mà dọn, nhà cửa lộn xộn. Hôm nay khó khăn lắm mới rảnh rỗi, trời lại nắng đẹp, định bụng dọn dẹp một chút, nhưng thấy Nguyễn Kiều Kiều làm nũng muốn ở bên cạnh mình, tự nhiên là cái gì cũng chiều theo ý cô.
Bà bế cô lên, chuẩn bị đi lên lầu. Mới đi đến chân cầu thang thì nhớ ra gì đó, nhưng chưa kịp nói, Thịt Thịt đã từ cổng lớn lao vào, thè lưỡi, đôi mắt màu xanh lục tỏa ra ánh sáng dọa người, lao thẳng về phía họ.
Thịt Thịt trước đó đi theo Hứa Tư tìm kiếm mấy ngày mấy đêm không nghỉ ngơi. Sau khi trở về, thể chất nó không bằng Hứa Tư - Hứa Tư chỉ một đêm là hồi phục, còn nó ngủ li bì suốt hai ba mươi tiếng đồng hồ, lúc này mới lại sức.
Sáng nay lúc Hứa Tư từ trong phòng đi ra đã dặn nó trông chừng Nguyễn Kiều Kiều, thế nên nó vẫn luôn canh ở đây. Ngửi thấy hơi thở quen thuộc liền từ bên ngoài lao vào, kích động vô cùng.
Nhưng đối với Nguyễn Kiều Kiều mà nói, Thịt Thịt cũng là xa lạ. Cô đang nhìn bà Nguyễn Lâm như muốn nói gì đó, đảo mắt liền thấy một con "chó thịt viên" lao vào, cú sốc không thể nói là nhỏ.
"Meo meo!" Con ch.ó béo múp này!
Cô trừng đôi mắt tròn xoe, vẻ mặt kinh ngạc cảm thán nhìn con "chó thịt viên" chân ch.ó mà chẳng giống ch.ó chút nào này.
Cái thời đại này mà nuôi được con ch.ó béo thế này cũng không dễ dàng gì đâu nhỉ?
"......" Thịt Thịt.
Bước chân đang kích động phải phanh gấp lại, móng vuốt cào trên sàn nhà tạo ra hai vệt dài.
"Trong bếp có để thịt và xương cho mày đấy, ăn chưa?" Nhìn thấy Thịt Thịt, bà Nguyễn Lâm cũng vẻ mặt yêu thương hỏi.
Trước kia vốn dĩ đã rất cưng chiều Thịt Thịt, trải qua chuyện lần này, địa vị của Thịt Thịt càng tăng vọt, không kém gì mấy người đàn ông trong nhà.
"Gâu gâu!" Ăn rồi ăn rồi.
Thịt Thịt rướn cổ, vui vẻ trả lời. Hôm nay ăn ngon lắm luôn, chẳng những có ba khúc xương to, thịt trên xương cũng được lọc riêng ra để vào một cái chậu khác, còn cho thêm bốn cân thịt bò trộn vào nhau, cho một mình nó là sói ăn, coi như là đ.á.n.h chén no nê một bữa.
Phải biết trước kia tuy được cưng chiều trong nhà, nhưng bà Nguyễn Lâm cũng tiếc không cho nó ăn toàn thịt nạc, thường sẽ trộn thêm chút ngũ cốc gì đó. Nhưng lần này toàn bộ là thịt bò, nguyên chất!
"Meo??" Con "chó thịt viên" này cũng là của nhà mình ạ?
Nguyễn Kiều Kiều ngồi trong lòng bà Nguyễn Lâm, móng vuốt nhỏ chỉ vào Thịt Thịt, ánh mắt đầy vẻ phức tạp hỏi.
Nhà họ Nguyễn của cô rốt cuộc gia đại nghiệp đại đến mức nào, mới có thể nuôi nhiều con trai như vậy mà đồng thời còn nuôi nổi một con ch.ó béo múp như heo thế này...
Bà Nguyễn Lâm thấy thần thái cô mang theo vẻ nghi hoặc, liền biết cô hẳn cũng đã quên Thịt Thịt, lập tức giải thích: "Nó tên là Thịt Thịt, là thú cưng con nuôi, Tiểu Tư tặng cho con đấy, bình thường con thích nó lắm."
"Gâu gâu!" Đúng đúng đúng.
Thịt Thịt lập tức rướn cổ phụ họa, ánh mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều lại lần nữa trở nên kích động.
