Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1310: Thủ Lĩnh Mèo (2)
Cập nhật lúc: 07/01/2026 05:08
Tiểu Bạch lập tức kích động uốn éo, kéo cái đuôi to định xông tới, nhưng bị một ánh mắt của Hứa Tư dọa cho lùi lại vài mét.
Nó chỉ có thể tủi thân nhìn Nguyễn Kiều Kiều, thấy cô không gọi mình lại gần như trước kia thì cảm thấy hơi đau lòng, quấn thân mình quanh lan can cầu thang, cùng người nhà họ Nguyễn xem TV.
Có điều, cái TV này rốt cuộc có xem vào đầu được chữ nào hay không thì chỉ có bọn họ tự biết.
Dù sao khi Nguyễn Tuấn, Nguyễn Thỉ và Nguyễn Bác rủ nhau về nhà, ba người chẳng nhớ chút gì về nội dung phim, chỉ nhớ rõ nhà bác cả có một con rắn, mà lại còn béo ú!
"Anh, Kiều Kiều có khi nào là tiên nữ hạ phàm, cố ý xuống nhà chúng ta lịch kiếp không?"
Trên đường về, giữa sự im lặng, Nguyễn Thỉ đột nhiên lên tiếng hỏi.
"......" Nguyễn Tuấn.
Quay đầu nhìn thằng em đeo kính trông có vẻ trí thức nho nhã nhưng thực chất chuyên đi đào hố cho người ta nhảy, anh hỏi: "Cậu học chuyên ngành gì ấy nhỉ?"
"Luật học ạ." Nguyễn Thỉ trả lời.
"Thế à? Anh còn tưởng cậu đổi chuyên ngành, học khoa Mê tín dị đoan rồi chứ." Nguyễn Tuấn châm chọc.
"......" Nguyễn Thỉ. Đúng là anh ruột.
"Ha ha ha ha..." Nguyễn Bác ở bên cạnh không nhịn được cười phá lên.
Cười được một nửa, chạm phải ánh mắt âm u của Nguyễn Thỉ, cậu lập tức ho khan một tiếng, giả bộ đứng đắn tiếp tục đi đường.
Ba anh em lại yên lặng đi một đoạn, khi sắp đến nhà chú ba, Nguyễn Tuấn lên tiếng: "Chuyện nhìn thấy ở nhà bác cả hôm nay đừng nói ra ngoài."
"Cái này em biết, anh hai yên tâm." Nguyễn Bác lập tức nói.
Những chuyện xảy ra với Nguyễn Kiều Kiều, trong mắt người ngoài có lẽ đủ để bị coi là yêu quái và c.h.ế.t cả ngàn lần, nhưng trong mắt mấy người anh trai bọn họ, mặc kệ cô biến thành hình dạng gì, cho dù là đầu người mình mèo, cô vẫn là em gái bọn họ, là cô em gái bọn họ yêu thương nhất.
Nguyễn Tuấn nghe vậy mới yên tâm gật đầu, nhìn theo em trai lên lầu rồi cùng Nguyễn Thỉ đi về hướng khác.
Ở một diễn biến khác, Nguyễn Kiều Kiều - người bị các anh nghi ngờ là "đầu người mình mèo" - sau khi xem thòm thèm hai tập phim thì bị Hứa Tư bế về phòng, ôm bình sữa dê bà Nguyễn Lâm vừa nấu uống ngon lành.
Hai bên giường có hai cái bóng đang đứng chầu chực.
Tiểu Bạch nhìn cục bông nhỏ xíu còn chưa bằng cái đầu của mình kia, đôi mắt quả thực lúc nào cũng tỏa sáng lấp lánh.
Nó âm thầm đ.á.n.h giá tên ác ma đang ôm tiểu khả ái vài lần, tính toán xem xác suất mình dùng đuôi cuốn tiểu khả ái bỏ chạy rồi bị đ.á.n.h c.h.ế.t làm canh rắn là bao nhiêu.
Cuối cùng cảm thấy vẫn nên giữ lại cái mạng rắn này thì tốt hơn, nó từ bỏ ý định đó, ngoan ngoãn đứng một bên, chỉ biết thèm thuồng nhìn chằm chằm Nguyễn Kiều Kiều uống sữa.
Uống xong chút sữa dê cuối cùng trong bình, Nguyễn Kiều Kiều khẽ ợ một cái. Hứa Tư liếc mắt nhìn cái bàn bên cạnh.
Thịt Thịt lập tức hiểu ý quay người định đi ngậm khăn mặt, nhưng còn chưa chạm tới khăn, đã bị cái đuôi của Tiểu Bạch từ bên kia quét văng vào góc tường.
Thịt Thịt không phòng bị, bị cú quất đuôi này hất thẳng vào tường, đom đóm mắt bay tứ tung, nửa ngày chưa hoàn hồn.
Còn Tiểu Bạch thì hớn hở dùng ch.óp đuôi cuộn cái khăn lên, ân cần đưa cho Hứa Tư.
Hứa Tư liếc nó một cái, cũng không nói gì, thuận tay nhận lấy, nghiêm túc lau miệng và móng vuốt cho Nguyễn Kiều Kiều. Thấy cô đã buồn ngủ đến mức mắt mở không lên, ánh mắt cậu dịu dàng đến khó tin, đồng thời miệng lạnh lùng nói: "Ra ngoài."
