Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1319: Sự Dịu Dàng Của Anh Cả (1)
Cập nhật lúc: 07/01/2026 09:04
Ngủ dậy cô thấy khát nước vô cùng, Hứa Tư dùng một bình sữa nhỏ khác đựng nước đút cho cô uống.
Uống no ngủ kỹ, Nguyễn Kiều Kiều lại tinh thần phấn chấn, nhất quyết bò khỏi người Hứa Tư, trượt một mạch về phòng mình, tìm cái chậu quen thuộc giải quyết nhu cầu rồi lại tung tăng đi ra. Khi đi ngang qua phòng Nguyễn Hạo, cô nghe thấy bên trong truyền ra giọng nói nhẹ nhàng, hình như đang gọi điện thoại cho ai đó, nói bằng tiếng nước ngoài. Có lẽ do chất giọng, Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy giọng anh nói chuyện cực kỳ dịu dàng, còn dịu dàng hơn cả lúc nói chuyện với cô.
Chẳng lẽ là bạn gái? Chị dâu tương lai?
Nguyễn Kiều Kiều chép miệng có chút hụt hẫng, chưa kịp suy nghĩ nhiều đã rón rén áp tai vào cửa nghe lén.
Cửa phòng Nguyễn Hạo chỉ khép hờ, thân mình nhỏ bé của Nguyễn Kiều Kiều vừa áp vào, đúng lúc có luồng gió thổi qua, cánh cửa liền mở ra thêm một chút. Nguyễn Kiều Kiều đang cố rướn nửa người trên bám vào cửa, không phòng bị nên cả người nghiêng theo, cuối cùng cửa mở toang, còn cô thì "bịch" một cái ngã lăn ra đất.
Trọng lượng cô nhẹ, lại toàn thịt, theo lý thuyết thì tiếng động này có thể bỏ qua không tính, nhưng Nguyễn Hạo không biết làm sao vẫn cảm nhận được, quay đầu nhìn lại.
Anh đang dựa nghiêng trên ghế bên cửa sổ, ánh nắng chan hòa rọi vào người, phảng phất như phủ lên anh một vầng hào quang, tuấn mỹ đến nghẹt thở.
Nguyễn Kiều Kiều nằm nghiêng trên đất, vốn đang cố gắng uốn éo cái thân béo múp để bò dậy, kết quả vừa ngẩng đầu nhìn thấy dáng vẻ này của Nguyễn Hạo liền ngẩn người ra đó.
Meo meo.
Anh cả của cô có phải thần tiên hạ phàm không vậy, sao lại đẹp đến thế này?
Nguyễn Hạo nhìn Nguyễn Kiều Kiều đang loay hoay ở cửa, ngạc nhiên nhướng mày, ngay sau đó bật cười. Tiếng cười trầm thấp đầy từ tính truyền qua điện thoại sang đầu dây bên kia, khiến người bên đó kinh hô thành tiếng, dường như không thể tin nổi.
Nguyễn Hạo cười thêm một tiếng nữa, ngắn gọn nói một câu rồi cúp máy, khóe miệng mỉm cười đi tới.
Tay dài chân dài, ngược sáng bước tới, dáng vẻ ấy cứ như người mẫu đi trên sàn catwalk.
Anh đi đến trước mặt Nguyễn Kiều Kiều, nhìn cô mèo con ngốc nghếch chỉ biết nhìn anh mà quên cả bò dậy, ngồi xổm xuống ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của cô: "Làm gì thế, nghe lén hả?"
Nguyễn Kiều Kiều lúc này mới hoàn hồn, xấu hổ lấy móng vuốt che mặt. Sau đó cảm giác cơ thể lơ lửng, cái m.ô.n.g nhỏ bị nhấc lên, vừa mở mắt đã chạm ngay khuôn mặt tuấn tú tự phụ của Nguyễn Hạo.
"Sàn nhà lạnh lắm, sau này đừng nằm dưới đất, muốn vào thì đứng ngoài cửa gọi anh." Nói đến đây anh lại cười: "Cho dù là nghe lén cũng không sao đâu."
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Mặt đỏ bừng, cũng may lông nhiều không nhìn ra, cô mặt dày nói dối: "Meo meo meo..." Em không nghe lén, em chỉ đi ngang qua thôi.
Vừa kêu vừa dùng móng vuốt chỉ chỉ ra ngoài cửa.
Nguyễn Hạo ôm cô trở lại trong phòng, vừa đi vừa gật đầu, cứ như thật sự hiểu cô nói gì: "Được rồi, em không nghe lén, em chỉ đi ngang qua thôi."
"......" Nguyễn Kiều Kiều.
Nghe giọng điệu rõ ràng là sủng nịch và bao dung của anh, tự dưng cô thấy mình thật vô lý.
Nhưng dù sao cũng đã lỡ rồi, Nguyễn Kiều Kiều dứt khoát chỉ vào cái điện thoại di động anh để bên cạnh hỏi.
"Meo?" Anh cả gọi điện thoại cho ai thế?
