Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1339: Một Cục Bông Vàng Óng (6)
Cập nhật lúc: 07/01/2026 14:13
Ông cụ Thư từ trong phòng đi ra, thấy một người một mèo từ ngoài vào thì hơi ngạc nhiên, không biết họ ra ngoài từ lúc nào.
Thấy Nguyễn Kiều Kiều đã ngủ, ông còn cố tình hạ giọng hỏi, như thể cố tìm chuyện để nói: "Ngủ rồi à?"
"......" Hứa Tư ôm Nguyễn Kiều Kiều lẳng lặng nhìn ông.
Chắc cũng nhận ra câu hỏi của mình quá thừa thãi, ông cụ Thư cười gượng, nói: "Vậy... vậy lên ngủ đi, ngủ đi..."
Miệng nói vậy nhưng mắt ông không hề rời khỏi cục bông vàng óng kia.
Có lẽ vì đã được gắn cái mác "Nguyễn Kiều Kiều", ông nhìn con mèo này thấy thuận mắt hơn hẳn, thậm chí chỉ nhìn cái gáy xù lông kia cũng thấy đáng yêu vô cùng.
Nhìn Hứa Tư ôm con mèo đi lướt qua mình lên lầu không chút do dự, ông thấy hơi hụt hẫng, cảm thấy thằng nhóc này quả nhiên vẫn đáng ghét như xưa, chuyện gì cũng phải tranh với ông, thật chẳng hiểu chuyện chút nào.
Nguyễn Kiều Kiều là mèo con, một khi đã ngủ thì ít nhất phải ba bốn tiếng. Cho nên đến bữa cơm nhà họ Thư, cô vẫn đang ngủ chưa dậy.
Nhìn người nhà họ Nguyễn ngồi tề tựu đông đủ, ông cụ Thư ngồi ở ghế chủ tọa ăn mà chẳng thấy ngon miệng, chốc chốc lại hỏi: "Cái đó... Kiều Kiều không xuống ăn chút gì à?"
"Ba, mấy món này con bé không ăn được, giờ nó chỉ uống sữa thôi."
"Vậy à." Ông cụ Thư tiu nghỉu.
Thế thùng cá khoai ông cất công mua về phải làm sao? Ông đã hỏi kỹ rồi, loại cá này không có xương dăm, chỉ có một cái xương sống rất mềm, nghĩ bụng chắc mèo con ăn được.
"Vậy uống sữa gì? Để ta sai người đi chuẩn bị." Ông cụ Thư vớt vát.
"Chỉ uống được sữa dê thôi, không cần chuẩn bị đâu ạ, con bé ăn ít, Tiểu Vi mua hai hộp uống được lâu lắm."
"Thế..." Ông cụ Thư còn định nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng thì Thư Vi đã gắp một đũa thức ăn vào bát ông, chặn họng ông lại.
"Ba, ba ăn cơm đi, chỗ Kiều Kiều không thiếu gì đâu."
"......" Ông cụ Thư.
Hóa ra ông làm cái gì cũng thừa thãi à!
Lúc trước thì giấu ông, giờ thì ông làm gì cũng thừa.
Ông cụ Thư vốn đã ăn không ngon, giờ càng nuốt không trôi. Ông nổi cáu, đặt đũa xuống, bắt đầu lôi chuyện cũ ra, con gái mình không nỡ mắng, quay sang mắng Nguyễn Kiến Quốc: "Anh có ý kiến gì với tôi phải không? Anh nói đi!"
"???" Nguyễn Kiến Quốc.
"Kiều Kiều xảy ra chuyện lớn thế mà anh không thèm báo một tiếng. Anh nói xem, có phải anh có ý kiến với ông già này không?!" Ông cụ Thư càng nghĩ càng giận.
Năm đó chậm một bước thì thôi, giờ chậm hẳn hai bước, ba bước... Nghĩ đến thái độ của mình với Nguyễn Kiều Kiều lúc trước, liệu cháu gái cưng có nghĩ ông là một lão già khắc nghiệt không?
Nghĩ đến đây, ruột gan ông cụ Thư cứ gọi là... xanh mét vì hối hận!
Nếu cháu gái cưng thật sự không nhận ông thì phải làm sao?!
"Ba, là con không cho anh ấy nói, lúc đó sự việc phức tạp quá, qua điện thoại không nói rõ được." Thư Khiết giải thích đỡ lời.
"Vậy... vậy cứ cho là thế đi, sáng nay lúc các người vào cửa, sao lại..." Sao không biết cản ông lại, để ông nói hươu nói vượn ở đó!
Giờ thì hay rồi, Kiều Kiều chắc chắn nghĩ ông là lão già khắc nghiệt xấu tính!
