Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 137: Đổi Tiền, Mua Kẹo! (4)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:42
“Cha ơi, ăn cơm thôi.”
“Kiều Kiều, sao con vào được đây, ngã thì làm sao?” Nhìn xung quanh toàn sắt thép gạch đá xi măng, Nguyễn Kiến Quốc nhăn mặt, vội vàng chạy tới bế nàng lên.
Nguyễn Kiều Kiều thành thục ôm cổ ông, móc chiếc khăn tay nhỏ trong túi ra lau mồ hôi trên trán cho ông.
Sắp sang tháng Năm, thời tiết ngày càng nóng, nhất là giữa trưa nắng gắt chiếu vào khiến người ta không mở mắt nổi. Nguyễn Kiến Quốc cảm nhận bàn tay nhỏ bé mềm mại thơm tho của con gái lau mồ hôi cho mình, nheo mắt hưởng thụ, trong lòng sướng rơn.
Ở nông thôn ai cũng thích con trai, ông thật không hiểu đám con trai thối tha kia có tích sự gì, đâu được như con gái rượu của ông, quả thực là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ.
Ông vừa gọi đám thợ làm cùng đi ăn cơm, vừa trêu đùa Nguyễn Kiều Kiều trong lòng.
Hàng ngày ông đều hỏi nàng yêu ai nhất, thích ai nhất, nhận được câu trả lời vừa ý thì cười tít mắt.
“...” Nguyễn Kiều Kiều, người tí hon trong lòng đang giơ tay đầu hàng. Gặp phải người nhà họ Nguyễn thế này, nàng cũng bó tay, ngày nào cũng phải chơi trò “yêu ai nhất” với họ.
Nhà họ Nguyễn thực sự rất t.ử tế. Tuy là cơm độn khoai lang nhưng đảm bảo ăn no, thức ăn tuy không nhiều thịt thà nhưng thi thoảng cũng có chút thịt hun khói, chế độ ăn uống này thực sự là quá tốt rồi. Thợ xây được thuê trả tiền theo ngày, bình thường làm cho nhà khác họ sẽ cố tình câu giờ để kiếm thêm tiền công, nhưng với nhà họ Nguyễn thì không như thế, ai nấy đều làm việc thật thà, chăm chỉ, tiến độ cũng nhanh.
Khi Nguyễn Kiến Quốc vào bếp xới cơm, nhìn thấy hai con thỏ xám trắng sau chuồng gà. Mấy người thợ bên cạnh trầm trồ ngưỡng mộ, khen nhà họ Nguyễn giỏi giang, nghe nói thường xuyên lên núi săn được thú. Nhưng Nguyễn Kiến Quốc nhìn mấy con thỏ lại cau mày, tâm trạng có chút nặng nề.
Ăn xong cơm, Nguyễn Kiến Quốc bảo thợ nghỉ ngơi một tiếng. Đều là những người nông dân chất phác thật thà, họ cũng không khách sáo, tự tìm chỗ ngả lưng, tận hưởng chút thời gian nghỉ ngơi buổi trưa.
Nguyễn Kiến Quốc kéo Nguyễn Lâm thị vào buồng trong, hỏi: “Mẹ, mấy con thỏ kia lại là do Kiều Kiều làm ra ạ?”
“Không phải, là Tiểu Tư bắt được.”
“Tiểu Tư?” Chân mày đang nhíu chặt của Nguyễn Kiến Quốc giãn ra, nhưng ngay lập tức lại nhíu lại: “Nó bắt ở đâu? Núi sau á? Chỗ đó sau này phải hạn chế đi, nhất là nó còn nhỏ thế, lỡ lại bị khỉ bắt đi thì sao?” Chuyện Nguyễn Kiều Kiều bị khỉ bắt đi đến giờ Nguyễn Kiến Quốc vẫn còn sợ, đám con trai trong nhà đều bị cấm bén mảng đến núi sau.
Nghe vậy, Nguyễn Lâm thị cũng nhăn mặt, nói: “Mẹ chưa hỏi, lát nữa nó đến mẹ sẽ dặn nó.” Chuyện khỉ bắt người đã cảnh báo cho tất cả các gia đình có con nhỏ trong đội, giờ chẳng ai dám cho con lên núi sau nữa, sợ bị khỉ bắt đi thì đúng là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.
Nhớ đến chuyện Hứa Tư muốn bán thỏ lấy tiền mua kẹo cho Nguyễn Kiều Kiều, bà kể lại cho Nguyễn Kiến Quốc nghe như một câu chuyện vui.
Nguyễn Kiến Quốc nghe xong cũng ngạc nhiên, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu: “Thằng bé này có tâm thật đấy, đối với Kiều Kiều nhà ta còn để ý hơn cả mấy ông anh của nó.”
“Chứ còn gì nữa.” Nguyễn Lâm thị phụ họa, bà thực sự rất có cảm tình với Hứa Tư.
Nghĩ đến việc tháng Chín Hứa Tư cũng sẽ đi học cùng Nguyễn Kiều Kiều, bà hỏi Nguyễn Kiến Quốc: “Tháng Chín bọn trẻ đi học rồi, con xây nhà, trang hoàng, thuê thợ, cái gì cũng cần tiền. Nếu khó khăn thì phần của Tiểu Tư để mẹ lo...”
