Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1389: Tham Lam Và Ghen Ghét (1)
Cập nhật lúc: 08/01/2026 12:29
Tân Miêu nghe vậy trong lòng lay động, nhưng rất nhanh lại lắc đầu: "Vô ích thôi, cha mẹ tôi không tin đâu."
Còn cô bé, vì bị gắn mác bệnh nhân tâm thần nên bao năm qua gần như bị nhà họ Tân giam lỏng.
Cô bé chưa từng được đi học. Lúc nhỏ cha mẹ sợ cô bé tự làm hại mình, lớn lên lại sợ cô bé lỡ tay làm hại người khác, nên không cho cô bé đến trường.
Thậm chí ra ngoài, trước sau đều có mấy người đi theo kè kè, chỉ sợ cô bé đột nhiên phát điên.
Trong tiềm thức của họ, cô bé chính là bị bệnh tâm thần. Cô bé đã không chỉ một lần nói rằng trong cơ thể mình có một linh hồn khác, nhưng họ không tin, bảo đó là một dạng của bệnh tâm thần phân liệt, là nhân cách do cô bé tự tưởng tượng ra.
Nhìn dáng vẻ tiêu cực của Tân Miêu, Nguyễn Kiều Kiều cũng không biết nên nói gì.
Chuyện này quả thật cần sự phối hợp của người nhà mới giải quyết được, người nhà cô bé không giúp đỡ thì cô bé cũng chẳng có cách nào.
Cả hai đều im lặng, không khí chùng xuống.
Lát sau, bà Tân đi vệ sinh xong quay lại, liếc nhìn Tân Miêu vẫn nằm yên trên giường rồi về giường mình ngủ tiếp.
Đợi hơi thở bà Tân đều đều trở lại, Tân Miêu mới mở mắt, nhìn về phía Nguyễn Kiều Kiều đang đứng ở cửa phòng bệnh. Thấy cô cứ vươn cổ nhìn ra ngoài như đang chờ ai đó, Tân Miêu thoạt đầu nhíu mày nghi hoặc, ngay sau đó nghĩ đến điều gì, ánh mắt nhìn cô càng thêm phức tạp.
Chẳng lẽ, có lần đầu thì kể cả sau này cô ấy không nói gì, người nhà cô ấy cũng biết cô ấy ở đâu và tự tìm đến sao?
Đây là loại ăn ý và tin tưởng gì vậy, cô bé quả thực không dám tưởng tượng.
Như để chứng minh cho suy đoán của cô bé, chẳng bao lâu sau Hứa Tư đã đến. Lần này cậu lái xe tới, đi cùng còn có Nguyễn Hạo, những người khác cậu không kinh động đến.
Nguyễn Kiều Kiều vừa thấy Hứa Tư ôm mèo con xuất hiện cùng Nguyễn Hạo ở hành lang, mắt liền sáng rực lên.
Chỉ là lần này cô không vội vàng lao tới, sợ vừa đến gần sẽ bị hút vào cơ thể mèo con ngay. Cô bám vào khung cửa gọi với ra: "Anh Tư, anh đừng qua đây vội, nghe em nói mấy câu đã."
Hứa Tư dừng lại, đưa tay chặn luôn Nguyễn Hạo bên cạnh.
Nguyễn Hạo nghi hoặc nhìn cậu, thấy cậu chăm chú nhìn về phía trước, cũng nhìn theo nhưng chẳng thấy gì cả.
Nguyễn Kiều Kiều nói vọng lại: "Anh Tư, lát nữa em nhập vào xác, anh nhớ nhắc em đưa phương thức liên lạc của đại sư cho Tân Miêu nhé, nếu không em sợ vào xác rồi lại quên mất."
Hứa Tư nhìn cô, ánh mắt xuyên qua cô nhìn về phía Tân Miêu đang nằm trên giường bệnh với đôi mắt sáng rực nhìn về phía này. Vài giây sau cậu mới gật đầu.
Thấy cậu đồng ý, Nguyễn Kiều Kiều mới cười tít mắt chạy về phía cậu. Còn chưa đến trước mặt, cô đã thấy tối sầm mặt mũi quen thuộc, giây tiếp theo liền mất đi ý thức.
Linh hồn Nguyễn Kiều Kiều lại lần nữa hòa làm một với thân xác mèo con. Hứa Tư cúi đầu hôn lên trán cô.
Nguyễn Hạo bên cạnh vừa thấy liền biết chắc Nguyễn Kiều Kiều đã nhập xác, không hỏi nhiều, nói thẳng: "Về thôi."
Hứa Tư gật đầu, nhưng còn chưa kịp xoay người, đã thấy Tân Miêu trong phòng bệnh trèo xuống giường, đi chân trần chạy tới trước mặt cậu, dang tay chặn đường hỏi: "Anh chính là người mà Nguyễn Kiều Kiều nói có thể nhìn ra tôi một thân hai hồn sao?"
Động tác tay ôm Nguyễn Kiều Kiều của Hứa Tư rất dịu dàng, nhưng ánh mắt nhìn Tân Miêu lại cực kỳ lạnh lùng, không trả lời.
