Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1393: Thân Phận Bị Bại Lộ (1)
Cập nhật lúc: 08/01/2026 12:30
Bản thân Nguyễn Kiều Kiều cũng mong chờ ngày này đã lâu.
Trời biết mỗi lần nhìn những món thịt tinh xảo trên bàn ăn, cô thèm thuồng đến mức nào. Nếu không phải còn chút liêm sỉ của loài mèo, nước miếng cô đã chảy dài ba ngàn thước rồi!
Cho nên sáng sớm hôm nay vừa dậy, cô đi giải quyết nhu cầu vệ sinh trước, đến mặt mũi cũng chẳng buồn rửa, cũng không đợi Hứa Tư còn đang đ.á.n.h răng rửa mặt, liền móc móng vuốt vào ga trải giường trèo xuống, theo cái cầu trượt nhỏ ông cụ Thư đặc biệt làm cho mình, trượt thẳng từ tầng hai xuống tầng một.
Dưới lầu, ông cụ Thư cũng vừa tập xong bài Thái cực quyền đi vào, thấy Nguyễn Kiều Kiều trượt xuống liền cười toe toét.
"Cục cưng dậy rồi đấy à." Để tránh lỡ miệng gọi tên Nguyễn Kiều Kiều khiến người khác nghi ngờ, ông cụ Thư học theo Nguyễn Kiến Quốc gọi cô là "cục cưng", "bé ngoan".
Sau nửa tháng chung sống, Nguyễn Kiều Kiều cũng đã sớm chấp nhận ông lão sến sẩm này. Cô phát hiện ông ngoại trừ thỉnh thoảng hay chê bai ba cô ra thì những mặt khác thực sự không chê vào đâu được. Đặc biệt là đối với cô, tốt đến mức hận không thể hái cả sao trên trời xuống cho cô.
Hiện tại ông nhìn cô, nụ cười mang đầy vẻ lấy lòng, cúi xuống định bế cô lên. Nhưng Nguyễn Kiều Kiều đã ngửi thấy mùi canh cá thơm lừng, đôi chân ngắn tũn vội vàng chạy về phía nhà bếp.
Ông cụ Thư không bế được mèo cũng chẳng giận, lon ton đi theo sau vào bếp.
Bà Nguyễn Lâm vừa bê canh cá xuống, định dùng bát sứ nhỏ múc một bát ra trước, đợi nguội bớt rồi đổ vào bình sữa cho Nguyễn Kiều Kiều. Kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy cô, cười hỏi: "Cục cưng ngửi thấy mùi nên chạy tới à?"
"Meo ~" Đúng rồi ạ, thơm quá đi mất.
Nguyễn Kiều Kiều kêu một tiếng nũng nịu, đặt hai móng vuốt nhỏ lên tường bếp, nhảy cẫng lên muốn nhìn rõ đồ trên bàn. Ngặt nỗi cái bàn đó quá cao so với cô, đừng nói nhìn rõ, ngay cả cái bóng cô cũng chẳng thấy.
Bà Nguyễn Lâm bị hành động này của cô chọc cười, vội cúi xuống bế cô lên, đặt lên bệ bếp, vừa dỗ dành: "Giờ còn nóng lắm, đừng lại gần, cẩn thận bỏng đấy. Con ngồi đây một lát, bà múc ra bát thổi cho nguội nhé?"
"Meo meo meo." Vâng ạ vâng ạ.
Nguyễn Kiều Kiều sợ bà không thấy động tác của mình, gật đầu lia lịa.
Bà Nguyễn Lâm không nhịn được lại cười, quay người lấy cái bát nhỏ từ trong tủ ra. Đoán chừng cô không đợi được đến lúc đổ vào bình sữa, bà lấy thêm cái thìa, định bón cho cô uống trước một ít.
Bà lấy luôn hai cái bát, múc cho ông cụ Thư một bát.
Tuy cá trắm cỏ là loại cá rẻ tiền nhất, nhưng thịt cá tươi ngon, hầm ra nước canh trắng như sữa, giá trị dinh dưỡng rất cao, chứa nhiều protein, có thể tăng cường sức đề kháng, người già trẻ nhỏ hay phụ nữ đều thích hợp dùng.
Ông cụ Thư vốn không thích uống mấy thứ canh loãng này, cảm thấy đàn bà quá, nhưng vì để được uống giống Nguyễn Kiều Kiều, ông chẳng nói hai lời cầm thìa bắt đầu uống.
Vốn dĩ không trông mong gì ngon lành, kết quả vừa uống vào mắt ông sáng rực lên.
"Bà thông gia, món này ngon thật đấy." Ông giơ ngón cái lên khen ngợi hào phóng.
"Ông thích thì uống nhiều chút, trong nồi còn nhiều lắm, mỗi người uống hai bát cũng được." Bà Nguyễn Lâm cười nói, cúi đầu thổi nguội thìa canh cá cho Nguyễn Kiều Kiều.
