Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1426: Trộm Mèo (4)
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:02
Bên phía nhà họ Thư, Nguyễn Kiều Kiều nhìn Hứa Tư cúp điện thoại, cũng bắt đầu nghi hoặc. Ông cụ Đoạn gặp chuyện? Đây là trùng hợp sao?
"Meo?" Anh Tư, nghe giọng bên kia hình như ông nội anh không ổn lắm, hay là anh qua xem sao?
Tuy ông già đó lúc trước định cưỡng ép đưa Hứa Tư đi trước mặt mọi người khiến cô cực kỳ ghét, nhưng giờ nghe tin ông sắp mất, tâm trạng cô cũng phức tạp.
"Không đi." Hứa Tư bế cô lên trả lời.
Cậu không có chút tình cảm nào với ông cụ Đoạn. Lúc trước ông ta động thủ ở ga tàu khiến Nguyễn Kiều Kiều ốm một trận, làm cô sụt hết số thịt vất vả lắm mới nuôi lại được. Chuyện này trong lòng Hứa Tư thuộc loại không thể tha thứ. Sau đó cậu không trả thù lại đã coi là nhân từ rồi, hiện tại ông ta sống hay c.h.ế.t đều không liên quan đến cậu.
Nguyễn Kiều Kiều thấy cậu trả lời kiên quyết, liền không tiếp tục chủ đề này nữa.
Tin tức ông cụ Đoạn qua đời lan truyền khắp Bắc đô vào ngày hôm sau. Nguyễn Kiều Kiều sáng sớm dậy, vừa trượt cầu trượt xuống đã nghe thấy ông cụ Thư đang cảm thán chuyện này với người khác.
Người già ở tuổi này dễ xúc động nhất, lại là người trong cùng một giới, dù có không hợp nhau nhưng cũng chưa đến mức mong đối phương c.h.ế.t. Cho nên tin tức ông cụ Đoạn đột ngột qua đời cũng gây ra chấn động không nhỏ trong giới.
Sau khi cúp điện thoại, ông cụ Thư còn phức tạp cảm thán với chú Lương bên cạnh: "Chú nói xem con người ta cả đời tranh đấu vì cái gì, nói đi là đi ngay được. Tuy lão già họ Đoạn đó bình thường rất đáng ghét, nhưng đột nhiên mất đi như vậy, sao trong lòng cứ thấy khó chịu thế nào ấy."
Chú Lương hùa theo vài câu, mãi đến khi ông cụ Thư thấy Nguyễn Kiều Kiều đi tới, đuổi chú đi thì chú mới ra ngoài.
Sau khi chú Lương đi, ông cụ Thư mới nói với Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều à, cháu phải mau mau lớn lên nhé, ông ngoại còn muốn nhìn cháu trưởng thành, lấy chồng sinh con nữa."
Trước kia ông cụ Thư đâu có sợ c.h.ế.t, nhất là khi bà cụ Thư mới mất, ông chỉ muốn đi theo bà. Nhưng bây giờ, ông lại hơi sợ c.h.ế.t, sợ mình không thể nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều trưởng thành, lập gia đình.
"Meo." Chuyện đó đâu phải cháu muốn lớn là lớn được đâu ạ.
Nguyễn Kiều Kiều ngồi xổm trên ghế sô pha cạnh ông, dùng móng vuốt rửa mặt, nghe vậy bất đắc dĩ nhìn sang.
Nói xong thấy ông cụ vẫn vẻ mặt u sầu, cô chủ động bò lên đùi ông, vỗ vỗ mu bàn tay ông an ủi: "Meo." Nhưng mà ông ngoại đừng lo, ông nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.
Ông cụ Thư không biết có hiểu lời an ủi của Nguyễn Kiều Kiều không, dù sao thấy cô chủ động bò lên người mình, ông lập tức ôm lấy, vuốt ve bộ lông mềm mại của cô đầy thích thú. Dáng vẻ vui sướng đó khiến Nguyễn Kiều Kiều nghiêm túc nghi ngờ vừa rồi mình có hiểu sai ý không, ông lão này làm gì có nửa điểm u sầu nào?!
Đám tang ông cụ Đoạn diễn ra trong hai ngày. Hai ngày này Hứa Tư và Đoạn Khiêm Dương không liên lạc gì. Mãi đến ngày cuối cùng, sau khi ông cụ Đoạn hạ táng, Hứa Tư mới nhận được điện thoại của Đoạn Khiêm Dương, nói hy vọng đưa cậu về nhà họ Đoạn thắp cho ông cụ nén hương.
Đoạn Khiêm Dương biết Hứa Tư không thích ông cụ Đoạn, hai ngày qua không yêu cầu cậu đi chịu tang, nhưng yêu cầu cuối cùng là thắp nén hương này quả thực không quá đáng, Hứa Tư liền nhận lời.
Sáng hôm sau ngày Hứa Tư đồng ý, xe nhà họ Đoạn đã đến nhà họ Thư đón Hứa Tư đi.
