Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1429: Trộm Mèo (7)
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:02
Nguyễn Hạo nhìn bộ dạng sầu não giả vờ của cô, tuy không hiểu ý nhưng cũng mỉm cười sủng nịch. Anh giúp cô lấy thêm mấy viên thịt bò nữa từ túi xách, sau đó cẩn thận kéo khóa túi lại để đồ bên trong khỏi rơi ra.
Xe của Nguyễn Hạo dừng ở cổng trường khoảng ba phút, sau khi Nguyễn Kiều Kiều ăn hết năm viên thịt bò, cuối cùng người họ đợi cũng xuất hiện.
Đó là bốn sinh viên tràn đầy sức sống, ba nam một nữ, đều tầm hai mươi tuổi. Họ vừa đi vừa cười nói vui vẻ, thần thái phấn chấn. Khi nhìn thấy chiếc xe đỗ bên đường, mắt họ càng sáng lên, bước nhanh tới.
Nguyễn Kiều Kiều người nhỏ, không nhìn thấy bên ngoài cửa sổ, xe lại cách âm khá tốt nên cô chẳng biết có người đi tới. Ăn xong thịt bò, cô đang ôm bình sữa uống nước thì bất ngờ cửa xe bên cạnh bị mở ra, một cái m.ô.n.g màu đỏ tươi ập xuống. Cô giật mình đ.á.n.h thót một cái, kêu meo meo inh ỏi, bình sữa trong tay cũng rơi xuống.
"Meo!" Anh cả cứu em!
Cái m.ô.n.g này mà đè xuống thì cô thành bánh mèo mất!
"Đàn anh... Á..." Đối phương cũng không ngờ trên ghế phụ có mèo, nghe tiếng kêu đột ngột của Nguyễn Kiều Kiều cũng hoảng hồn, rụt người lại theo phản xạ. Vì rụt quá nhanh quá mạnh nên đầu đập mạnh vào mép trên cửa xe, đau đến mức mắt đỏ hoe, ôm đầu kêu không ra tiếng.
Còn Nguyễn Kiều Kiều đã được Nguyễn Hạo nhanh tay bế lấy ngay từ tiếng kêu đầu tiên, đang được anh vuốt lông trấn an.
Nguyễn Hạo không ngờ đối phương lại lỗ mãng đến mức này, không thèm nhìn ngó gì đã mở cửa ngồi tọt vào.
Nghĩ đến việc Nguyễn Kiều Kiều suýt chút nữa bị thương, sắc mặt anh sa sầm xuống.
Cô gái bị đụng đầu vốn đang tủi thân, định mở miệng trách móc Nguyễn Hạo tại sao lại mang mèo theo, rõ ràng trước kia cô ta đã nhiều lần nói mình không thích mèo. Nhưng lời trách móc chưa kịp thốt ra thì bắt gặp sắc mặt khó coi của Nguyễn Hạo, tim cô ta lạnh toát.
Thực ra Nguyễn Hạo là người đối xử với ai cũng khách sáo, ôn hòa, khiến mọi người luôn cảm thấy anh rất dịu dàng, ngay cả Nguyễn Kiều Kiều cũng nghĩ vậy.
Cô luôn cho rằng anh cả mình là người dịu dàng nhất trên đời, đối với cô thì không cần bàn cãi, ngay cả với mấy anh em trai trong nhà cũng chưa từng to tiếng. Giờ thấy anh đột nhiên trở mặt, cô cũng sững sờ.
Cô không nhịn được quay sang nhìn người phụ nữ bên ngoài đang bị vẻ mặt lạnh lùng của Nguyễn Hạo dọa cho mất tiếng, nhưng đôi mắt lại nhìn anh đầy oán trách và tình ý. Mắt mèo của cô nheo lại.
Cô đã bảo mà, sao hôm nay anh tự dưng lại muốn đưa cô đi cùng, hóa ra là để cô làm lá chắn hoa đào.
Cô bắt đầu nghiêm túc đ.á.n.h giá người phụ nữ đứng bên ngoài. Cao khoảng 1m65, dáng người khá chuẩn, cắt tóc ngắn, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, trông rất sạch sẽ gọn gàng, nhưng giữa hai lông mày lại toát lên vẻ nuông chiều của con gái nhà giàu.
Lúc này đối phương đang nhìn họ với đôi mắt ngấn lệ, ánh mắt vừa tủi thân vừa pha chút bướng bỉnh, khiến người ta có cảm giác như họ vừa làm điều gì đó tàn nhẫn lắm với cô ta vậy.
Nguyễn Kiều Kiều dùng móng vuốt gãi gãi tai mèo, lắc lắc cái đầu nhỏ.
"Meo meo." Không được, cô không chấp nhận bà chị dâu này đâu. Nhìn cái nết làm mình làm mẩy này là thấy không có lợi cho hòa khí gia đình rồi.
Ba nam sinh bên ngoài cũng nhận ra sự bất thường. Một người trong số đó vội ló đầu ra từ phía sau, cố gắng xoa dịu bầu không khí bằng cách chào hỏi Nguyễn Hạo: "Đàn anh, đây là mèo của anh à? Đáng yêu quá."
