Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1432: Trộm Mèo (10)
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:03
Nghĩ đến đây, ánh mắt giáo sư Diệp nhìn Nguyễn Hạo ngày càng hài lòng, vỗ vỗ vai anh nói: "Em đến đúng lúc lắm, nhân lúc mọi người chưa đến đông đủ, thầy giới thiệu vài người cho em làm quen."
"Có điều, em mang theo con mèo này không tiện lắm, bảo Dịch Tân bọn nó bế giúp cho. Dịch Tân lại đây, bế con mèo này giúp sư huynh cậu, thầy đưa cậu ấy đi gặp ông Giang."
Dịch Tân đứng cách đó không xa nghe tiếng vội chạy lại. Những người xung quanh cũng nhìn sang, ánh mắt nhìn Nguyễn Hạo đầy ngưỡng mộ.
Ông Giang đấy.
Đó là nhân vật lớn ở Sở Giáo d.ụ.c, bọn họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Không ngờ Nguyễn Hạo số đỏ thế, tìm được bố vợ tốt như vậy. Chưa kết hôn mà đã bắt đầu dọn đường cho anh rồi.
"Sư huynh." Dịch Tân cũng hâm mộ không thôi, đưa tay ra định đón lấy con mèo.
Nhưng Nguyễn Hạo lại không đưa mèo cho cậu ta, mà với vẻ mặt thản nhiên lặp lại câu nói trên xe lúc nãy: "Không cần đâu, nó sợ người lạ, không thích người lạ bế."
Dịch Tân chỉ đành ngượng ngùng rụt tay về, đồng thời nhìn sang giáo sư bên cạnh.
Giáo sư Diệp thấy vậy cũng nhíu mày, định nói gì đó, nhưng khi quay đầu nhìn thấy vẻ mặt ôn hòa của Nguyễn Hạo thì lại thôi, dẫn anh đi về phía phòng bao.
Vừa đi ông vừa giới thiệu sẽ dẫn anh đi gặp giáo sư Mã, ông Giang. Người trước nghe nói là ngôi sao sáng trong giới văn học, người sau là nhân vật lớn của Sở Giáo d.ụ.c, đều là những người rất lợi hại. Nguyễn Kiều Kiều nghe một đống danh hiệu mà ch.óng cả mặt.
Cô cũng nhận ra vị giáo sư này rõ ràng rất ưng ý anh cả của cô, đúng kiểu bố vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng.
Nguyễn Kiều Kiều bĩu môi. Cô dám cá là anh cả cô chắc chắn không thích con gái ông ấy.
Hơn nữa, có thể khiến anh cả cô không nể mặt như vậy thì chắc không chỉ đơn giản là không thích, mà e là còn có chút chán ghét nữa. Cũng không biết vị kia đã làm gì mà khiến anh cả cô ghét đến thế.
Trong lúc Nguyễn Kiều Kiều suy nghĩ miên man, giáo sư Diệp đã dẫn họ đến cửa một phòng bao. Bên trong truyền ra tiếng cười nói rôm rả. Nguyễn Kiều Kiều nghe thấy có hai giọng nói rất quen tai.
"Cốc cốc cốc." Giáo sư Diệp đứng trước gõ cửa, sau đó tươi cười đứng chờ.
Tiếng gõ cửa vang lên nhưng tiếng cười bên trong không dứt, ngược lại càng lớn hơn. Cửa mở ra đúng lúc này. Giáo sư Diệp đứng chắn trước mặt nên Nguyễn Kiều Kiều bị che khuất tầm nhìn, không thấy gì cả.
Chỉ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa: "Tìm ai vậy?"
Nguyễn Kiều Kiều gãi gãi tai, giọng nói này...
"Chào cậu, nghe nói hôm nay ông Giang ăn cơm ở đây, vừa khéo chúng tôi ở ngay phòng bên cạnh nên qua chào hỏi một chút." Giáo sư Diệp nói với giọng điệu gần như lấy lòng.
"Hôm nay không tiện..." Đối phương dường như định từ chối, nhưng lời chưa nói hết đã im bặt khi bắt gặp con mèo con đang vươn cổ nghiêng đầu nhìn sang.
"......" Nguyễn Kiều Kiều câm nín toàn tập, lén lộn con mắt trắng dã.
Ông Giang, ngành giáo d.ụ.c.
Lẽ ra cô phải nghĩ ra từ sớm rồi chứ. Ở đất Bắc đô này, người họ Giang làm trong ngành giáo d.ụ.c, ngoài Giang Bân ra thì làm gì có người thứ hai!
Nhìn khuôn mặt điển trai của Giang Tiêu, trong lòng cô điên cuồng oán thầm. Đúng là nghiệt duyên, đi một vòng lớn thế mà lại đụng nhau ở đây.
