Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 146: Tính Chiếm Hữu Cao (3)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:43
Nguyễn Kiều Kiều hí mắt nhìn cô bé đi khuất khỏi cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười đắc ý.
“Tiểu quỷ ranh ma.” Nguyễn Lâm thị ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của nàng: “Chỉ có cháu là lắm trò.”
Nguyễn Kiều Kiều hừ nhẹ một tiếng nũng nịu, cũng không phản bác. Dù sao bà nội là của một mình nàng, ai cũng không được tranh!
Nguyễn Lâm thị sống bao nhiêu năm, làm sao lại không nhìn ra những hành động lấy lòng của Ngũ Y Đình. Có lẽ do thiếu thốn tình thương nên cô bé mới muốn tìm kiếm chút quan tâm từ bà.
Nhưng Nguyễn Lâm thị không phải người có tình thương bao la, cháu gái cưng của bà bà còn thương không hết, lấy đâu ra tâm sức mà lo cho người ngoài.
Hơn nữa, bé ngoan nhà bà đang không vui kìa, đang ghen tị kìa! Bà nỡ lòng nào để cháu mình không vui chứ.
Buổi chiều.
Khi Nguyễn Kiều Kiều ngủ trưa dậy, mấy anh em trai đã đi học về, ngồi xếp hàng trong sân làm bài tập. Nguyễn Kiều Kiều dụi mắt đi ra, Nguyễn Kiệt là người đầu tiên nhìn thấy, chạy lại đón.
“Kiều Kiều.” Cậu bế bổng nàng lên, hôn chụt một cái, rồi cho nàng uống nước.
Bên kia tiểu mập mạp cũng rất tích cực vắt khăn ướt mang tới lau mặt cho nàng.
Nguyễn Kiều Kiều chà chiếc khăn mặt mát lạnh lên mặt, người cũng tỉnh táo hẳn ra, chớp chớp mắt nhìn các anh đang vây quanh mình, nở một nụ cười ngọt ngào đáng yêu.
“Kiều Kiều tháng Chín là đi học rồi, để anh dạy em nhận mặt chữ nhé?” Nguyễn Khánh mới học lớp một nói.
Tiểu mập mạp nghe vậy lập tức lườm cậu em họ đầy ghét bỏ: “Mày mới học lớp một, muốn dạy thì cũng phải để anh dạy chứ.”
Nguyễn Kiệt cười khẩy: “Kiều Kiều đương nhiên là do anh dạy rồi.”
“Hay là để anh dạy cho, thi cuối kỳ một anh đứng thứ ba toàn khối đấy.” Nguyễn Thỉ nói.
“Em cũng đứng thứ ba mà.” Nguyễn Phong chen vào.
“Anh đứng thứ nhất!” Nguyễn Kiệt tuyên bố.
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
Nhìn các anh tranh nhau muốn làm “thầy giáo” vỡ lòng cho mình đến đỏ mặt tía tai, nàng lặng lẽ bước những bước ngắn cũn cỡn đi ra cửa. Hiện tại nàng chẳng có tí hứng thú nào với việc học hành cả!
“Muội muội, em đi đâu thế?” Sáu ông anh đang tranh cãi hăng say, cuối cùng cũng phát hiện nhân vật trung tâm đã biến mất, thấy nàng đi ra ngoài liền thắc mắc hỏi.
“Em muốn ra đầu thôn xem bố xây nhà.”
“A, anh đi với em.” Nguyễn Kiều Kiều lập tức nói, nhét vội sách vở vào cặp, quẳng lên ghế rồi đuổi theo.
Nguyễn Vĩ và tiểu mập mạp cũng làm xong bài tập, liền chạy theo.
Mấy người còn lại chưa làm xong, bọn họ đã sớm quen thói làm xong bài tập mới được đi chơi, nên đành trơ mắt nhìn ba người kia vây quanh em gái đi mất, trong lòng ghen tị, tay múa bút lia lịa, chỉ muốn làm cho nhanh để đuổi theo.
Tuy nhiên bốn người chưa đi được đến đầu thôn thì Nguyễn Vĩ gặp Liễu Chiêu Đệ.
Liễu Chiêu Đệ đứng núp sau tường rào một nhà dân, thấy bốn đứa đi tới thì theo bản năng lùi lại một chút. Đợi Nguyễn Kiều Kiều và Nguyễn Kiệt đi qua một đoạn, mụ mới lí nhí gọi Nguyễn Vĩ.
Nguyễn Vĩ đi cuối cùng, nhưng thực ra cách Nguyễn Kiều Kiều và mọi người không xa, cả nhóm đều nghe thấy tiếng gọi.
Nguyễn Kiều Kiều quay đầu nhìn sang, thấy ngay Liễu Chiêu Đệ đang lén lút trốn ra sau.
Nàng cụp mắt suy nghĩ một chút rồi bảo Nguyễn Kiệt và tiểu mập mạp: “Chúng ta đi nhanh lên thôi.”
“Ừ.” Nguyễn Kiệt không thích bà thím hai này, cũng chẳng muốn nhìn thấy mụ, nghe vậy liền nắm tay em gái đi tiếp. Họ đã không để ý, tiểu mập mạp lại càng không thèm phản ứng.
Ba người đi trước, Nguyễn Vĩ khó xử đứng lại tại chỗ. Đang định chạy theo mọi người thì Liễu Chiêu Đệ từ góc tường bước ra, túm lấy cậu kéo ra phía sau.
