Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1488: Trở Về Cơ Thể (6)
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:01
Nguyễn Kiến Dân mặt dày gọi một tiếng "mẹ", nhưng bà Nguyễn Lâm không đáp, còn hừ lạnh một tiếng quay đi chỗ khác. Nguyễn Kiến Dân chỉ đành cầu cứu nhìn sang Nguyễn Kiến Quốc.
Nguyễn Kiến Quốc cũng rất bất đắc dĩ. Chuyện hôm qua Nguyễn Kiến Dân làm quả thực không tốt, nhưng là anh em ruột thịt, ông cũng không thể thực sự bỏ mặc, chỉ đành nói: "Vào trước đi đã."
Lúc này Nguyễn Kiến Dân mới bước vào.
Nguyễn Hạo gọi một tiếng "chú tư". Nguyễn Kiến Dân ngẩng đầu nhìn anh, cười gượng, muốn nói gì đó lại nhớ tới cảnh tượng hôm qua nên thấy xấu hổ, đành nuốt lời vào trong.
Ông ta có chút khúm núm ngồi xuống ghế sô pha.
Nguyễn Kiến Quốc đứng dậy rót cho ông ta một chén trà, lúc này mới nói: "Nói đi, chuyện hôm qua rốt cuộc là thế nào?"
Có lẽ do làm kinh doanh lâu năm, Nguyễn Kiến Quốc cứ cảm thấy chuyện hôm qua không đơn giản như vậy. Hơn nữa Nguyễn Kiến Dân từ nhỏ đọc sách nhiều nhất trong bốn anh em, cũng là người thông minh nhất, ông không tin em mình lại làm ra chuyện này, cứ cảm thấy trong đó còn có ẩn tình.
Chỉ là hôm qua trước mặt Trần Hồng không tiện nói rõ, chỉ có thể xử lý như vậy trước, hôm nay Nguyễn Kiến Dân đến cũng là do ông dặn dò.
Nguyễn Kiến Dân bưng chén trà uống một ngụm. Ông ta mặc phong phanh, uống ngụm trà này cảm thấy trong lòng cũng ấm áp hơn nhiều. Khi ngẩng đầu lên vừa vặn bắt gặp ánh mắt sáng quắc của ông cụ Thư, trên mặt thoáng qua tia xấu hổ. Nhưng nghĩ lại cảnh tượng hôm qua ông cụ cũng đã thấy hết rồi, hôm nay cũng chẳng có gì phải né tránh, lúc này mới kể lại sự việc trong ba tháng qua.
Nguyễn Kiến Dân và Ngô Nhạc năm xưa đến với nhau là do gia đình giới thiệu, nhưng bao năm qua đi, tự nhiên cũng nảy sinh tình cảm.
Mấy năm nay nhà họ Nguyễn ngày càng phát đạt. Nguyễn Kiến Dân trước kia làm kế toán, sau này làm tổng kế toán cho chuỗi tiệm cơm nhà họ Nguyễn, so với hai người anh em khác thì là người thành đạt nhất.
Đương nhiên, ông ta quả thực từng bị sự phồn hoa làm lóa mắt, nhưng bản chất vẫn là người đàn ông xuất thân từ thôn Hạ Hà. Ông ta chưa từng nghĩ đến chuyện phản bội gia đình, phản bội Ngô Nhạc. Sự ái mộ của Trần Hồng dành cho ông ta, ông ta biết, nhưng chưa từng đáp lại, có chăng cũng chỉ là chút hư vinh của đàn ông, ngoài ra không có gì khác.
Chuyện ngủ cùng phòng với Trần Hồng lần trước, ấn tượng của chính ông ta cũng mơ hồ. Nhưng ông ta cảm thấy không có chuyện gì xảy ra, rốt cuộc ông ta đâu phải trai tân, kết hôn gần 20 năm, con trai đều mười tám tuổi rồi, bản thân có trải qua chuyện đó hay không chẳng lẽ lại không biết. Hơn nữa lúc đó chính Trần Hồng cũng nói đêm đó không xảy ra chuyện gì, nên ông ta tin.
Sau này bà Nguyễn Lâm bắt ông ta đuổi Trần Hồng đi, ông ta có chút áy náy. Vì ông ta cảm thấy giữa mình và Trần Hồng không có gì, Trần Hồng chỉ là ái mộ ông ta, chỉ vì thế mà bị đuổi đi thì thật oan uổng.
Nhưng đàn ông nhà họ Nguyễn đều rất hiếu thảo, lúc đó bà Nguyễn Lâm còn tức đến nỗi vào viện, bà bảo đuổi Trần Hồng đi thì ông ta cũng chỉ biết làm theo.
Tuy nhiên trong lòng ông ta thấy áy náy, cảm thấy thiệt thòi cho Trần Hồng nên đã trích tiền lương của mình đưa thêm cho cô ta hai phần tiền trợ cấp thôi việc.
Sau đó Nguyễn Kiều Kiều gặp chuyện, ông ta cũng tưởng chuyện này cứ thế qua đi. Nào ngờ hôm qua Trần Hồng đột nhiên tìm đến, nói trong bụng có con của ông ta, chuyện hơn ba tháng trước là lừa ông ta.
Lúc đó đầu óc ông ta trống rỗng. Ngô Nhạc bất chấp tất cả lao tới đ.á.n.h người. Trong tình huống đó, Trần Hồng đang mang thai, tuy có nghi ngờ về đứa bé trong bụng nhưng Nguyễn Kiến Dân cũng không thể để cô ta bị thương, chỉ đành che chở trước.
Đâu ngờ lại xảy ra những chuyện sau đó.
Chúc ngủ ngon
