Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 15: Nữ Chủ Lên Sân Khấu (7)
Cập nhật lúc: 23/12/2025 17:17
Nguyễn Kiều Kiều cũng không biết hiện tại nữ chính đang thầm mắng mình cái gì.
Nàng bị cảnh xuân trước mắt làm cho hoa mắt, không khỏi nhớ tới kiếp trước của mình.
Kiếp trước nàng sinh ra đã là một con mèo cô độc, cũng không biết mình bao nhiêu tuổi, vẫn luôn sống trong núi rừng nên có lòng trung thành rất lớn với thiên nhiên. Hiện tại nhìn hoa cỏ khắp núi đồi, nàng chỉ cảm thấy thân thiết vô cùng.
Nàng lại nghĩ đến con sói thường xuyên bị mình trộm đồ ăn kiếp trước. Trong ký ức của nàng, con sói kia cũng tồn tại từ khi nàng bắt đầu có nhận thức. Mỗi lần nàng ăn vụng đồ của hắn, hắn đều tức muốn hộc m.á.u đuổi theo nàng, nhưng lần nào cũng không đuổi kịp, ngược lại còn bị nàng trộm không ít món ngon.
Chỉ là không biết hiện tại con sói kia thế nào rồi, có biết tên trộm là nàng đã c.h.ế.t hay không? Từ nay về sau không còn tên trộm nào trộm thịt của hắn nữa, chắc hắn vui lắm nhỉ.
“Muội muội, mệt không? Có muốn nghỉ một chút không?” Đi được khoảng mười phút, mấy người đã vào đến vị trí trung tâm của núi sau, Nguyễn Kiệt cúi đầu hỏi Nguyễn Kiều Kiều.
Cơ thể này của Nguyễn Kiều Kiều quả thật quá yếu, mới đi một lúc mà đã toát mồ hôi, hơi thở cũng không đều. Nàng nhìn Nguyễn Kiệt một cái rồi gật đầu.
Nguyễn Kiệt lập tức bế thốc nàng lên. Cậu mới mười hai tuổi nhưng vóc dáng tráng kiện y hệt Nguyễn Kiến Quốc, bế nàng rất nhẹ nhàng.
Cậu đi đến một bãi cỏ mềm, bảo Nguyễn Phong cởi áo khoác trải xuống đất rồi mới đặt nàng ngồi lên.
“Tiểu Cửu, em ở lại đây chơi với muội muội, đừng chạy lung tung biết không?” Nguyễn Kiệt nhìn về phía cậu em trai nhỏ nhất dặn dò.
Tiểu Cửu nghe vậy liền vỗ n.g.ự.c đầy khí phách. Cậu bé là con trai út của chú tư nhà Nguyễn Kiều Kiều, là anh em ruột với Nguyễn Phong, năm nay mới bảy tuổi, chỉ lớn hơn Nguyễn Kiều Kiều hơn một tuổi, hiện đang học lớp một.
Dặn dò Nguyễn Khánh xong, Nguyễn Kiệt nhìn sang Nguyễn Kiều Kiều, ôn tồn dặn dò thêm một lượt nữa mới dẫn đám anh em tản ra xung quanh tìm tổ chim. Trên tay mỗi người đều cầm ná cao su tự chế, chuyên dùng để b.ắ.n chim sẻ, chim cút.
Trước khi đi, tiểu mập mạp còn vỗ n.g.ự.c đảm bảo với Nguyễn Kiều Kiều nhất định sẽ b.ắ.n được chim sẻ về nướng cho nàng ăn.
Khi bọn con trai leo cây b.ắ.n chim, đám con gái cũng không nhàn rỗi, đi khắp nơi tìm nấm ăn được. Đều là trẻ con lớn lên ở nông thôn, ít nhất cũng có khả năng nhận biết các loại nấm, rất nhanh đã tìm được không ít.
Ngũ Y Đình nhặt được gần đầy một rổ, lại dùng cái cuốc nhỏ của mình đào một cây măng. Sau khi xác định mang về sẽ không bị chú thím mắng, cô bé mới đặt tầm mắt lên người Nguyễn Kiều Kiều.
Nhìn thấy Nguyễn Kiều Kiều ngồi trên áo khoác của anh trai, từ trong túi lấy ra một quả trứng gà bắt đầu bóc vỏ, cô bé không nhịn được nuốt nước miếng.
Thời buổi này lương thực là thứ quý giá nhất, đặc biệt là loại đồ bổ như trứng gà, người trong nhà căn bản sẽ không dám ăn mà thường mang đi bán lấy tiền.
Cha mẹ Ngũ Y Đình mất sớm, từ khi bắt đầu nhớ được sự việc thì cô bé đã sống ở nhà chú thím. Chú có ba người con trai, bình thường có món gì ngon cũng chẳng đến lượt cô bé, có thể ăn no bụng đã là tốt lắm rồi.
Nhưng nhờ chơi thân với Nguyễn Kiều Kiều, cô bé vẫn được ăn trộm không ít đồ tốt, ví dụ như trứng gà này.
Cô bé biết Nguyễn Kiều Kiều thường ăn trứng gà vào lúc nào, nên hay cố tình canh giờ đó sang tìm chơi. Nguyễn Kiều Kiều vừa ngốc vừa khờ, mỗi lần chỉ cần cô bé gợi ý một chút là sẽ chia nửa quả trứng cho cô bé ăn.
Tuy rằng trước đó ở nhà hai người đã xảy ra xích mích, cô bé cũng thầm thề trong lòng rằng sau này sẽ không thèm để ý đến Nguyễn Kiều Kiều nữa, cho dù có hòa giải thì cũng phải đợi Nguyễn Kiều Kiều sang xin lỗi làm lành trước.
