Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1542: Đón Dâu (10)
Cập nhật lúc: 10/01/2026 10:30
Mấy đứa lớn hơn một chút không được Nguyễn Kiều Kiều xoa đầu, vẻ mặt thoáng chút thất vọng.
Trong đó có một cậu bé trông khá thanh tú, ngượng ngùng bước lên hai bước, lí nhí nói: “Chị Kiều Kiều, chị chưa xoa đầu em.”
Được chị tiên nữ xoa đầu là chuyện hạnh phúc biết bao, còn vui hơn cả được ăn kẹo.
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy thì ngẩn người, sau đó bật cười. Cô không ngờ mình chẳng những hút động vật mà còn hút cả trẻ con. Cô vươn tay, cười tít mắt xoa đầu cậu bé, nhẹ nhàng hỏi: “Chị nhớ em rồi, em tên là Tiểu Kỳ đúng không?”
“Vâng ạ!” Cậu bé thấy chị nhớ tên mình thì mừng rơn.
Nhưng niềm vui chưa tày gang, cậu bé bỗng cảm thấy mình bị một ánh mắt đáng sợ khóa c.h.ặ.t. Theo linh tính nhìn sang, cậu thấy một anh trai cao lớn, tuy đẹp trai nhưng biểu cảm và ánh mắt lại cực kỳ hung dữ đang trừng trừng nhìn mình.
Sợ quá, cậu bé lùi lại hai bước.
Viên Tiểu Đông tìm đến nơi thì chứng kiến cảnh tượng: Phía trước Nguyễn Kiều Kiều cười như thiên thần xoa đầu đứa nhỏ, phía sau anh Tư của cậu như ác quỷ, đôi mắt lục trừng lên dọa người!
Viên Tiểu Đông hiện đang học lớp 10, sớm đã không còn là thằng ngốc năm xưa. Chuyện ngày bé không hiểu, giờ cậu đã nhìn thấu.
Cậu đang lo lắng liệu mình đi lên lúc này có bị vạ lây không thì Nguyễn Kiều Kiều đã nhìn thấy cậu, cười gọi: “Cháu trai lớn đến rồi à?”
“……” Viên Tiểu Đông. Cậu đi về được chưa?
Năm xưa chuyện nhà họ Viên lan rộng, v.ú Lưu bị t.ử hình, toàn bộ tài sản liên quan đến y tế của chi bốn nhà họ Viên bị tịch thu. Ông nội Viên Tiểu Đông tuy là họ hàng nhưng chưa từng làm việc trong hệ thống bệnh viện của nhà họ Viên, lại thực sự không hay biết gì nên không bị liên lụy.
Đi là không thể đi rồi, Viên Tiểu Đông bước tới, than thở: “Chị Nguyễn, em mà gọi chị là cô thì vai vế lộn tùng phèo hết cả lên. Chị với anh Tư em đâu cùng vai vế, thế này không ổn đâu.”
Cậu tin chắc anh Tư cậu tuyệt đối không muốn bị lệch vai vế với Nguyễn Kiều Kiều.
“Có gì đâu, cậu cứ gọi anh ấy là dượng là được chứ gì.” Nguyễn Kiều Kiều đáp tỉnh bơ, Đoạn Tư cùng vai vế với cô, nâng lên một bậc là xong.
“À ~” Viên Tiểu Đông kéo dài giọng đầy khoa trương, kêu lên: “Cô với dượng cơ đấy, hai người là vợ chồng son à?”
Nguyễn Kiều Kiều sững sờ, khuôn mặt nhỏ bùng một cái đỏ lựng, lúc này mới nhận ra mình vừa nói hớ cái gì.
Cô muốn giải thích nhưng bên kia Đoạn Tư bưng đĩa hoa quả đã đi tới, khóe miệng hơi nhếch, tâm trạng dường như đột nhiên tốt lên hẳn: “Mau phát kẹo cưới cho tụi nhỏ đi, chúng đang đợi em đấy.”
Nguyễn Kiều Kiều quay đầu nhìn đám trẻ đang mắt tròn mắt dẹt nhìn mình, đành bưng đĩa quả qua, chia cho mỗi đứa một nắm.
Lần này dù Nguyễn Kiều Kiều phát xong kẹo còn xoa đầu bọn nhỏ, Đoạn Tư cũng không đen mặt, thậm chí còn tủm tỉm cười.
Viên Tiểu Đông nhìn nụ cười "xuân tình phơi phới" kia mà nổi cả da gà, xoa xoa cánh tay: “Thật là buồn nôn!”
Đoạn Tư liếc cậu một cái, Viên Tiểu Đông lập tức đứng thẳng lưng, làm động tác kéo khóa miệng.
