Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1551: Điền Nguyện Vọng (9)
Cập nhật lúc: 10/01/2026 11:17
Chờ đến khi thu đủ phiếu nguyện vọng của cả lớp, Thư Khiết cũng không rời đi ngay mà cúi đầu đứng trên bục giảng kiểm tra nghiêm túc từng tờ một, xác định không có vấn đề gì mới đi ra ngoài.
Bên ngoài, Nguyễn Lỗi đang vội vã chạy tới. Đến trước mặt Thư Khiết, cậu thở hổn hển lấy tờ phiếu nguyện vọng kẹp trong sách đưa cho cô.
Thư Khiết nhận lấy nhìn thoáng qua, đầu tiên là kinh ngạc liếc nhìn cậu, ngay sau đó hỏi: "Tiểu Lỗi, con định học chuyên ngành gì?"
"Biểu diễn ạ." Nguyễn Lỗi có chút căng thẳng nhìn cô.
"Vậy con có biết khoa Biểu diễn yêu cầu phải thi năng khiếu không?" Biểu cảm của Thư Khiết trở nên nghiêm túc. Cô cứ nghĩ Nguyễn Lỗi cũng sẽ chọn Đại học Khánh, vì thành tích của cậu vẫn có thể nỗ lực một chút, xấp xỉ với Nguyễn Kiều Kiều, chỉ cần không có sự cố lớn thì cơ bản không thành vấn đề.
Nhưng cô không ngờ cậu lại điền Học viện Điện ảnh Bắc Đô.
Vẻ mặt cô trầm xuống, nhìn Nguyễn Lỗi đang căng thẳng trước mặt, bình tĩnh nói: "Con theo bác tới văn phòng trước đã."
Sắc mặt Nguyễn Lỗi càng thêm tái nhợt, hốc mắt cũng đỏ lên.
Nguyễn Kiều Kiều ở trong lớp nhìn ra, lại không nghe được họ nói gì, sốt ruột không chịu được. Nhớ tới thính giác khác thường của Đoạn Tư, cô nôn nóng hỏi anh: "Anh Tư, anh có biết vừa nãy họ nói gì bên ngoài không?"
"Cậu ấy điền Học viện Điện ảnh Bắc Đô." Đoạn Tư đáp.
"Hả?" Nguyễn Kiều Kiều sững sờ, chớp mắt: "Anh Lỗi vì Dương Điệu sao?"
Đoạn Tư im lặng hai giây, sau đó nói: "Chắc là không phải."
Tuy Dương Điệu cũng chọn Học viện Điện ảnh Bắc Đô, nhưng cô ấy chọn chuyên ngành không liên quan đến diễn xuất trước ống kính nên không cần thi năng khiếu. Nhưng Nguyễn Lỗi muốn học khoa Biểu diễn, bắt buộc phải qua kỳ thi năng khiếu mới được đăng ký.
Đoạn Tư nhớ tới đợt Tết năm ngoái, Nguyễn Lỗi quả thực đã rời nhà một tuần, ánh mắt anh trở nên thâm thúy.
Lúc này, trong văn phòng.
Thư Khiết nửa tựa vào bàn làm việc, Nguyễn Lỗi cúi đầu đứng trước mặt cô. Thư Khiết cầm tờ phiếu nguyện vọng của cậu trên tay, hỏi: "Tiểu Lỗi, đây là kết quả sau khi con bàn bạc với bố mẹ sao?"
Nguyễn Lỗi im lặng, không nói gì.
"Con nói dối phải không? Tại sao? Con nên biết khoa Biểu diễn nếu không trải qua kỳ thi năng khiếu, dù con có đủ điểm chuẩn thì người ta cũng sẽ không nhận con."
Nguyễn Lỗi mím c.h.ặ.t môi: "Con thi rồi."
"Thi rồi?" Lần này Thư Khiết thực sự kinh ngạc.
"Vâng, mùa đông năm ngoái, do bão tuyết được nghỉ học một tuần, con đã một mình đi Bắc Đô."
"Con đi một mình?" Thư Khiết không thể tin nổi nhìn cậu. Năm ngoái vì bão tuyết quá lớn, lại gặp đợt rét đậm trăm năm có một dẫn đến băng đóng quá dày, việc đi lại cực kỳ bất tiện, toàn bộ các trường trung học lớn nhỏ trong thành phố đều cho nghỉ học một tuần.
"Vâng." Nguyễn Lỗi vẫn cúi đầu.
Vì bố mẹ cậu quanh năm ở Trường Lĩnh, nên đợt nghỉ đó cậu nói muốn đi Trường Lĩnh, bà Nguyễn cũng không nghi ngờ gì. Nhưng thực ra cậu không hề đến chỗ Đỗ Thanh, mà trực tiếp bắt tàu hỏa đi Bắc Đô tham gia thi năng khiếu.
Cậu lừa cả hai bên. Bà Nguyễn tưởng cậu đi Trường Lĩnh, nhưng Đỗ Thanh lại tưởng cậu ngoan ngoãn ở nhà. Chẳng ai biết cậu đã âm thầm đi Bắc Đô thi năng khiếu.
Thư Khiết nhìn cậu cháu, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói gì.
Tốn công sức lớn như vậy, xem ra là thực sự rất thích.
Chỉ là: "Con làm vậy vì Dương Điệu sao?"
Theo tin tức cô biết từ chỗ Nguyễn Kiều Kiều, cô bé kia hình như cũng thi Học viện Điện ảnh Bắc Đô. Chuyện giữa Nguyễn Lỗi và Dương Điệu cô cũng biết.
