Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1615: Trộm Hương
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:06
"Kiều Kiều, mấy người kia thật sự đều là anh trai cậu hả?"
Vu Nhu ngồi trên xích đu trong sân biệt thự nhà họ Nguyễn, nhìn mấy chàng trai đang ngồi hoặc đứng ở phía bên kia, giọng nói không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
"Ừ, đều là anh tớ cả đấy." Kiều Kiều đi từ phía mấy người anh trai lại, trên tay cầm hai quả dưa chuột xanh mướt mà Nguyễn Lỗi vừa rửa sạch cho cô.
Cô đưa một quả cho Vu Nhu, quả còn lại đưa lên miệng c.ắ.n giòn tan.
Vu Nhu chưa từng ăn dưa chuột sống bao giờ, ở nhà toàn ăn trái cây gọt sẵn.
Thấy Kiều Kiều ăn ngon lành, cô ấy cũng nhận lấy c.ắ.n thử một miếng, phát hiện vị cũng khá thanh ngọt giòn thơm, bất giác ăn hết cả nửa quả, vừa ăn vừa nói: "Đây là lần đầu tiên tớ ăn dưa chuột sống đấy, không ngờ lại ngon thế này."
"Cái này chỉ tính là bình thường thôi, đợi sang hè năm sau cậu lại đến nhà tớ, tớ mời cậu ăn dưa bà nội tớ trồng, cái đó mới gọi là cực phẩm."
Năm nay bọn họ chuyển đến Bắc Đô thì đã vào hè, lỡ mất mùa gieo hạt dưa chuột.
Số dưa này là Lâm Thị ra ngoài mua, thời đại này vẫn còn ít loại trồng trong nhà kính thương mại hóa, dưa này cũng là do người ta trồng rồi đem bán, nhưng Kiều Kiều vẫn cảm thấy không ngon bằng dưa Lâm Thị trồng.
Vu Nhu cười gật đầu: "Được thôi, năm sau nhất định tớ sẽ đến."
Tuy lớn hơn Kiều Kiều hai tuổi, nhưng Vu Nhu không học vượt lớp mà lên lớp theo đúng trình tự, năm nay mới học lớp 12, sang năm mới thi đại học.
"Kiều Kiều, cậu hạnh phúc thật đấy." Miệng nhai dưa chuột rào rạo, nhưng mắt Vu Nhu vẫn hướng về phía mấy chàng trai kia: "Anh trai nhiều thì thôi đi, lại còn ai cũng đối tốt với cậu như vậy.
Đâu như tớ, tớ thật muốn lấy ông anh họ của tớ đổi với cậu."
"Anh họ cậu á?
Giang Tiêu hả?" Kiều Kiều nhớ hình như cô ấy chỉ có mỗi người anh họ này.
Vu Nhu thở dài: "Chứ còn ai nữa."
"Nhắc đến anh họ cậu, hôm kia tớ vừa gặp anh ta đấy, đi cùng với cái người tên Chu Vận mà hồi trước cậu kể."
"Hả?
Các cậu gặp nhau rồi sao?" Vu Nhu ngạc nhiên nhìn cô: "Vốn dĩ tớ định gọi điện kể cho cậu, nhưng sau nghĩ lại thì lười nói."
"Sao thế?" Kiều Kiều thắc mắc nhìn cô bạn.
"Thì chuyện hồi lớp 10 ấy, học kỳ một chẳng phải cậu bị bệnh sao?
Sau đó cả năm trời bọn mình chẳng liên lạc gì, lên lớp 11 cậu mới viết thư lại cho tớ.
Sau này tớ đến nhà bác chúc tết, anh ấy có hỏi, tớ mới bảo là bọn mình có thư từ qua lại.
Anh ấy nghe xong thì nổi giận đùng đùng, sắc mặt khó coi kinh khủng.
Rốt cuộc giữa các cậu đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Nhắc đến chuyện này Vu Nhu lại thấy bực mình.
Hôm đó vốn là mùng Hai tết, theo phong tục chỗ bọn họ là phải đến nhà ngoại chúc tết.
Ông ngoại không còn nữa, bác cả là người lớn nhất nên cả nhà đều đến nhà Giang Viễn Long.
Giang Tiêu, người anh họ này xưa nay đối xử với cô ấy cứ lạnh nhạt, cô ấy cũng quen rồi.
Nhưng hôm đó Giang Tiêu đột nhiên chủ động hỏi cô ấy xem Kiều Kiều có hồi âm không.
Lúc đó cô ấy chẳng nghĩ ngợi gì, trả lời thẳng là đương nhiên có rồi, ai ngờ sắc mặt Giang Tiêu bỗng chốc lạnh băng.
Lúc ấy cô ấy chỉ thấy khó hiểu.
Sau đó ăn trưa xong ra ngoài hóng gió, đúng lúc nhìn thấy Chu Vận đang đứng khóc ở hành lang.
Từ nhỏ cô ấy đã cực kỳ không thích Chu Vận, hơi tí là khóc, làm như cả thế giới đang bắt nạt cô ta vậy.
Vốn định quay người bỏ đi, kết quả Chu Vận lại tự đi tới, hỏi cô ấy có biết Kiều Kiều là ai không.
Cô ấy nghe mà ngớ người, hỏi ngược lại: "Sao cô biết Kiều Kiều?"
"Vậy là thực sự có người như thế, đúng không?" Chu Vận lại hỏi.
