Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1634: Khai Giảng, Quân Huấn

Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:14

Ngô Hoan lập tức ôm lấy mặt, giả vờ e thẹn mỉm cười.

Giang Tiêu ngồi bên cạnh thấy Nguyễn Kiều Kiều có thể trò chuyện vui vẻ với cả người lạ, duy chỉ có đối với mình là lạnh lùng như thế, ánh mắt càng thêm âm u.

Anh ngồi đó, toàn thân tỏa ra hàn khí khiến những nữ sinh định lân la bắt chuyện ở phía trước phía sau đều chẳng dám tiến tới.

Hai phút sau, cuối cùng cũng đến lượt dãy của họ báo kích cỡ quần áo.

Nguyễn Kiều Kiều đợi Giang Tiêu điền xong mới nhận lấy danh sách để viết phần mình.

Ngô Hoan bên cạnh rủ rê: "Kiều Kiều, lát nữa chúng mình cùng đi ăn căng tin không?"

Nguyễn Kiều Kiều vừa tìm thấy tên mình, viết xong kích cỡ liền đưa lại cho bạn, hơi áy náy nói: "Ngô Hoan, xin lỗi nha, mình có hẹn với người khác rồi, để lần sau được không?"

Trưa nay trước khi vào ký túc xá, cô đã hẹn với Đoạn Tư là buổi chiều anh sẽ đợi ở cổng ký túc để cùng đi ăn tối lúc năm giờ rưỡi.

Cô vừa xem giờ, đã gần năm giờ rồi.

Buổi tối còn phải tham gia giáo d.ụ.c nhập học, cô đoán các khoa khác cũng vậy, chắc Đoạn Tư sẽ xuống lầu đợi cô sớm thôi.

"Vậy được rồi." Ngô Hoan hơi thất vọng gật đầu.

Những ai điền xong trước có thể rời đi trước.

Nguyễn Kiều Kiều đưa danh sách cho Ngô Hoan rồi chuẩn bị đứng dậy, nhưng lại thấy Giang Tiêu vẫn ngồi im tại chỗ, dường như không có ý định rời đi.

Cô đành bất lực nói: "Này bạn Giang, có thể nhường đường một chút không, tôi muốn ra ngoài."

"Buổi tối em đi cùng Đoạn Tư à?" Giang Tiêu vẫn không nhúc nhích, ngược lại còn hỏi vặn lại.

"Đúng vậy." Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày nhìn anh, cảm thấy anh hỏi câu này thật kỳ quặc và có chút đáng ghét.

Có lẽ cảm nhận được sự thiếu kiên nhẫn của Nguyễn Kiều Kiều, Giang Tiêu nhìn cô một cái rồi mới đứng dậy nhường đường.

Tuy nhiên, luồng không khí xung quanh anh càng thêm u ám.

Nguyễn Kiều Kiều cũng chẳng buồn quan tâm, cô lách qua người anh rồi đi thẳng ra ngoài.

Giang Tiêu khựng lại vài giây rồi cũng sải bước đi theo sau.

Nguyễn Kiều Kiều không để ý đến anh, cứ thế xuôi theo dòng người ra ngoài.

Toàn bộ khoa Ngoại ngữ vốn âm thịnh dương suy, nên trên đường cô chẳng gặp mấy nam sinh.

Cho đến khi xuống cầu thang, thấy các nữ sinh bên cạnh đều ngoái lại nhìn phía sau mình bàn tán xôn xao, cô mới phát hiện ra Giang Tiêu đang đi ngay sát phía sau.

Cô không hề tự luyến nghĩ rằng anh ta đang theo đuôi mình, chỉ là bước chân nhanh hơn một chút.

Cô cứ ngỡ phải đến dưới lầu ký túc xá mới gặp được Đoạn Tư, không ngờ vừa xuống đến chân tòa nhà dạy học đã thấy Đoạn Tư đang đứng đó, thu hút mọi ánh nhìn của các nữ sinh.

Đoạn Tư mười tám tuổi, dung mạo tự nhiên không cần bàn cãi, quan trọng nhất là anh còn sở hữu đôi mắt xanh lục đặc biệt.

Chỉ cần đứng lặng lẽ dưới bóng cây trước tòa nhà cũng đủ trở thành một khung cảnh rực rỡ.

Nguyễn Kiều Kiều vừa nhìn thấy Đoạn Tư, đôi mắt liền sáng rực lên.

Cô vui sướng chạy ào tới, nhảy bổ đến trước mặt anh, ngạc nhiên hỏi: "Anh Tư, sao anh biết em ở đây?"

Đoạn Tư cũng đã sớm nhìn thấy cô, đương nhiên cũng thấy cả Giang Tiêu đang bám sát phía sau.

Gương mặt anh lạnh lùng khiến các nữ sinh đang nhìn trộm đồng loạt thu hồi tầm mắt vì kinh sợ.

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, anh đã vòng tay ôm lấy cô gái đang tung tăng kia vào lòng, nét mặt dịu lại hẳn: "Anh đoán thôi." Vừa nói, anh vừa nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của Nguyễn Kiều Kiều, mười ngón tay đan xen, đồng thời ánh mắt rơi chuẩn xác lên người Giang Tiêu đang đứng phía sau.

Giang Tiêu từ trước đến nay chưa bao giờ thích Đoạn Tư, cực kỳ không thích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.