Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1660: Tình Thân?
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:13
Tình bạn?
Hay là tình yêu
Bắt cô lên đó biểu diễn tài năng chẳng phải là làm khó cô sao?
Cô chỉ biết chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn Nguyễn Kiệt như cầu cứu.
Nguyễn Kiệt rung đùi ngồi trên đất, cười vẻ vô lại cực kỳ, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Nguyễn Kiều Kiều tức giận lườm anh một cái, cảm thấy anh rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác.
Rất nhanh sau đó, bạn nữ lớp hai đã hát xong, đến lượt lớp ba.
Trong tiếng hô vang dội "Lớp ba tới đi", một nữ sinh lớp ba đã được quyết định từ trước bước lên sân.
Cô ấy biểu diễn một điệu múa dân tộc.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn thân hình mềm mại như Thủy Xà của đối phương mà ngưỡng mộ không thôi.
Cô cũng không kìm được chút hối hận, sao lúc nhỏ mình lại không biết đường mà học lấy chút năng khiếu nhỉ.
Trong những cuốn tiểu thuyết hay phim ảnh về sau, những người trọng sinh cơ bản đều đa tài đa nghệ, cái gì cũng biết cả!
Còn cô thì có gì chứ?
Chẳng biết cái gì cả, chỉ có một cái bàn tay vàng yếu nhớt không thể yếu hơn, hơn nữa bao nhiêu năm nay vì lệnh cấm nghiêm ngặt của Đoàn Tư và người nhà, cô cũng chưa từng dùng lại nữa.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn cô gái đang biểu diễn phía trước, lòng dâng lên nỗi sầu muộn sâu sắc.
“Kiều Kiều, lát nữa cậu định biểu diễn gì thế?” Trần Huệ hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều nhíu đôi lông mày nhỏ, ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ.
Ngay khi mọi người đều tưởng cô đang nghiêm túc cân nhắc thì lại thấy cô rặn ra được một câu: “Tớ chẳng biết cái gì cả, hay là tớ biểu diễn màn n.g.ự.c trần đập đá cho mọi người xem nhé.”
“Phụt!” Những bạn ngồi cạnh nghe thấy đều đồng thanh phun nước, sau đó tất cả đều cười lăn cười bò.
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
Cô chỉ thuận miệng đùa một chút thôi mà, có cần phải hưởng ứng nhiệt tình thế không?
Nguyễn Kiệt cũng cười, nhất thời quên mất đây là dịp gì, đưa tay định xoa cái đầu nhỏ của cô như lúc ở nhà, nhưng bị Nguyễn Kiều Kiều cảnh giác né tránh.
Dù không chạm được vào đầu Nguyễn Kiều Kiều, nhưng không ít học sinh trong lớp đã nhìn thấy động tác này của anh, ai nấy đều sững sờ.
Những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu đảo qua đảo lại giữa hai người.
Rất nhanh sau đó, hai sinh viên lớp ba đã biểu diễn xong, đến lượt lớp bốn.
Giang Tiêu không nói gì, rất phóng khoáng bước lên sân.
Anh ta đã thay bộ đồ rằn ri, hiện tại mặc quần áo của mình.
Tuy chỉ là áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây đen, nhưng nhờ gương mặt khôi ngô, vóc dáng cao ráo, anh ta càng trở nên nổi bật trong khoa Ngoại ngữ vốn âm thịnh dương suy này.
Khi anh ta xuất hiện giữa vòng tròn, không ít ánh mắt của các nữ sinh sáng rực lên.
Sau cuộc trò chuyện trước lúc tập trung, Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy giữa họ coi như đã nói rõ ràng rồi, nên cô nhìn qua với thái độ bình thường, không ngờ lại đúng lúc chạm phải ánh mắt của Giang Tiêu nhìn tới.
Sau đó, Giang Tiêu như vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng ghét lắm, lập tức dời mắt đi chỗ khác, chuyển hướng nhìn sang phía bên kia.
Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày, trong lòng bỗng thấy bực dọc lạ kỳ.
Lúc trước nói những lời đó với anh ta, cô cũng biết là hơi thẳng thắn quá, nhưng thực sự là bị thái độ vô lý của anh ta làm cho phát phiền.
Cộng thêm việc trong lòng đang lo nghĩ chuyện của Đoàn Tư nên cô nói năng càng không kiêng dè gì nhiều.
Nhưng dù sao hai người cũng cùng một lớp, nếu anh ta làm lớp trưởng thì trong bốn năm tới chắc chắn sẽ có không ít lần phải tiếp xúc.
Cô nghĩ dù không thân thiết thì ít nhất làm bạn học bình thường cũng được chứ.
Thế nhưng ánh mắt vừa rồi của Giang Tiêu cho cô hiểu rằng, có lẽ cô đã vì những lời đó mà đắc tội với anh ta rồi.
---
