Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1678: Tình Thân?
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:16
Tình bạn?
Hay là tình yêu?
Mà người đàn ông vốn luôn tỏ ra ôn hòa nhưng thực chất lại xa cách với tất cả mọi người kia, vậy mà lại đưa tay gỡ mũ của Nguyễn Kiều Kiều xuống, không hề chê bẩn mà vuốt lại mái tóc rối bời của cô!
Nguyễn Kiều Kiều cũng không ngờ lại thấy Nguyễn Hạo ở đây, vui mừng khôn xiết, quên hết mọi thứ mà lao đến, reo lên: "Anh cả!"
Đôi mắt Nguyễn Hạo dịu dàng nhìn cô bé đang hăng hái chạy đến trước mặt mình, trạng thái có vẻ rất tốt.
"Bây giờ đang nghỉ à?
Có mệt không?" Dù tinh thần Nguyễn Kiều Kiều trông rất khá, anh vẫn ân cần hỏi han.
"Hơi mệt một chút xíu thôi, nhưng em chịu được!" Nguyễn Kiều Kiều dùng tay ra dấu một tẹo.
Nguyễn Hạo gật đầu, thấy tóc mái lộ ra ngoài trán của cô hơi rối, anh đưa tay tháo mũ cô ra vuốt lại cho gọn gàng.
Sau khi chỉnh xong, anh đội lại mũ cho cô, đồng thời giới thiệu người bên cạnh: "Kiều Kiều, đây là Hiệu trưởng Đại học Khánh."
"Cháu chào bác Hiệu trưởng ạ." Nguyễn Kiều Kiều lập tức ngọt ngào chào hỏi.
"Đây là em gái cậu sao?" Hiệu trưởng nhìn cô bé rõ ràng mới chỉ mười mấy tuổi trước mặt, kinh ngạc hỏi.
Hỏi xong, như sực nhớ ra điều gì, ông lộ ra vẻ mặt đã hiểu, trêu chọc: "Hèn chi trước đây tôi mời thế nào cậu cũng không chịu, giờ lại đột ngột đồng ý, hóa ra là vì lý do này."
"Hiệu trưởng quá lời rồi." Nguyễn Hạo cũng không phủ nhận.
Anh chấp nhận lời mời của Đại học Khánh đúng là vì Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Hạo tốt nghiệp Đại học Khánh, lại còn tốt nghiệp sớm.
Sau khi du học về, anh đã nhận được lời mời làm giảng viên từ Hiệu trưởng, nhưng lúc đó anh đã từ chối với lý do không có thời gian.
Vị Hiệu trưởng đã tiếc nuối mãi, không ngờ hôm qua anh lại đột ngột đồng ý.
Lúc đầu ông cứ ngỡ mình đã thuyết phục được anh, nhưng giờ nhìn cô bé này, ông mới hiểu rõ nguyên nhân thực sự.
"Anh cả đến trường có việc gì thế ạ?" Nguyễn Kiều Kiều thấy lời Hiệu trưởng có ẩn ý, thắc mắc hỏi.
Thực ra trong lòng cô đã lờ mờ đoán ra.
Kiếp trước Nguyễn Hạo là giáo sư, còn việc kinh doanh của nhà họ Nguyễn do Nguyễn Kiệt tiếp quản.
Kiếp này Nguyễn Kiệt đi theo con đường quốc phòng, Nguyễn Hạo tiếp quản kinh doanh, cô cứ ngỡ anh sẽ không làm giáo sư nữa.
"Anh đến làm giảng viên." Nguyễn Hạo giải thích.
"Ha ha ha, nói đi cũng phải nói lại, bác phải cảm ơn cháu mới có được phúc này đấy." Hiệu trưởng cười.
Nguyễn Hạo thực sự rất xuất sắc, mời được anh về làm giảng viên khiến ông rất vui, ánh mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều cũng thêm vài phần yêu mến.
"Hiệu trưởng." Phía bên kia, Trưởng khoa và Diệp Tổ Á đi tới.
Ánh mắt Diệp Tổ Á dán c.h.ặ.t vào người Nguyễn Hạo.
Chị ta không thể ngờ Nguyễn Kiều Kiều lại là em gái của anh.
Nhìn cách Nguyễn Hạo đối xử với Nguyễn Kiều Kiều khác hẳn với người ngoài, lòng chị ta vừa chua xót vừa đắng chát.
Đứng ngẩn người hồi lâu phía sau, chị ta mới gượng gạo nở một nụ cười.
"Đàn anh."
Nguyễn Hạo khẽ gật đầu chào chị ta, nhưng chính sự xa cách này khiến trái tim Diệp Tổ Á như bị khoét rỗng.
Trong khi đó, Nguyễn Kiều Kiều lại nhìn chị ta với vẻ cảnh giác.
Đôi tay nhỏ bé níu lấy cánh tay Nguyễn Hạo, kéo anh thấp xuống một chút rồi chỉ tay về phía Trịnh Kiều Kiều đang đứng ngây người đằng xa, nhỏ to lầm bầm gì đó.
Nguyễn Kiều Kiều chưa bao giờ là kiểu người chịu để mình chịu thiệt, từ nhỏ đã là bậc thầy mách lẻo.
Tất nhiên, quan trọng hơn là cô rất không thích Diệp Tổ Á, nên phải triệt tiêu mọi khả năng hai người này ở gần nhau.
Và trong tiếng lầm bầm mách tội của Nguyễn Kiều Kiều, nụ cười trên mặt Nguyễn Hạo dần dần biến mất.
