Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1719: Vụ Ẩu Đả Tập Thể
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:23
Sau khi kỳ nghỉ hai ngày kết thúc, trường học bắt đầu vào tiết bình thường.
Vì là năm nhất nên lịch học khá dày đặc.
Mỗi ngày Nguyễn Kiều Kiều đều đi học cùng đám người Trần Huệ, ba bữa sáng trưa tối đều ở bên Đoạn Tư, thời gian trôi qua rất nhanh, khiến cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn và sung túc.
Tuy nhiên, có một điều lạ là ngay từ ngày đầu tiên đi học lại, bóng dáng của Trịnh Kiều Kiều đã hoàn toàn biến mất khỏi trường.
Trước đó Trần Huệ có kể với Nguyễn Kiều Kiều rằng cô ta đã dọn khỏi ký túc xá.
Ban đầu Nguyễn Kiều Kiều chỉ nghĩ đơn giản là cô ta ra ngoài ở, nhưng không ngờ suốt mấy ngày sau đó cũng chẳng thấy cô ta đâu.
Trong lớp xôn xao bàn tán đủ điều, mãi cho đến ngày thứ tư, Nguyễn Kiều Kiều mới gặp lại Trịnh Kiều Kiều.
Lúc đó cô đang cùng Trần Huệ và các bạn ra cổng trường, định đi mua đồ ăn ở một tiệm ăn vặt gần đó.
Vừa ra tới cổng, cô đã thấy Trịnh Kiều Kiều đang đứng chực sẵn, lo lắng ngó nghiêng vào phía trong trường.
Nhìn thấy đám người Nguyễn Kiều Kiều đi ra, cô ta còn trừng mắt lườm một cái rõ dài.
Cả nhóm nhận cái lườm đó mà thấy thật khó hiểu, chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy sắc mặt Trịnh Kiều Kiều thay đổi xoạch một cái, cô ta trưng ra nụ cười nịnh nọt, lao thẳng về phía Giang Tiêu đang đi phía sau họ.
Trịnh Kiều Kiều lo lắng nhìn Giang Tiêu, vành mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi.
Cô ta định đưa tay nắm lấy cánh tay cậu nhưng bị Giang Tiêu né tránh.
Giang Tiêu liếc nhìn bóng lưng Nguyễn Kiều Kiều phía trước, cau mày, lạnh lùng lùi ra xa vài bước.
Nhưng Trịnh Kiều Kiều lập tức bám theo, khẩn thiết cầu xin điều gì đó.
Nguyễn Kiều Kiều đã bước ra khỏi cổng trường nên cũng không nhìn thêm, cũng chẳng để tâm đến chuyện này.
Tin tức về Trịnh Kiều Kiều một lần nữa bùng nổ là sau khi nhập học được một tuần.
Trên bảng thông báo của trường xuất hiện quyết định thôi học đối với Trịnh Kiều Kiều cùng sáu sinh viên khác.
Gọi là "vận động thôi học" cho nhẹ nhàng, chứ thực chất chính là bị đuổi học.
Vào sáng hôm có thông báo, trong giờ giải lao của tiết thứ hai, Diệp Tổ Á cầm một tờ thông báo kỷ luật, hầm hầm lao vào phòng làm việc của Nguyễn Hào – người đang mải mê xem tài liệu.
Diệp Tổ Á vừa xông vào đã đỏ mắt quát tháo, còn đập xấp tài liệu trên tay vào thẳng mặt Nguyễn Hào đúng lúc anh ngẩng đầu lên: "Nguyễn Hào, anh có còn là người không?
Bố tôi có điểm nào không tốt với anh mà anh lại đối xử với ông ấy như thế?!"
Trước đây, để tỏ vẻ thân thiết, lại vì bố mình đúng là người hướng dẫn của Nguyễn Hào, nên Diệp Tổ Á luôn gọi anh là "đàn anh".
Đây là lần đầu tiên cô ta gọi thẳng tên anh.
Lúc cô ta xông vào, trong văn phòng còn có vài giảng viên khác và một số sinh viên đang có việc.
Trong đó có một sinh viên cùng lớp với Nguyễn Kiều Kiều.
Biết vị giảng viên đẹp như tiên giáng trần này là anh trai ruột của Nguyễn Kiều Kiều, người đó vội vàng lẩn ra ngoài, chạy thục mạng về lớp báo tin.
Lúc này, trong lớp cũng có không ít sinh viên nhìn thấy thông báo trên bảng tin và đang bàn tán vô cùng sôi nổi.
Nguyễn Kiều Kiều tuy không tham gia nhưng cũng nghe rất hăng say.
Thấy một bạn cùng lớp chạy đến báo rằng cô Diệp đang tranh cãi với anh trai mình, sắc mặt cô lập tức thay đổi, vội vàng đứng dậy chạy về phía văn phòng.
Ánh mắt Giang Tiêu tối sầm lại, cậu cũng đứng dậy đi theo.
Các sinh viên khác thấy thế cũng tò mò kéo nhau đi xem.
Khi Nguyễn Kiều Kiều đến văn phòng, Diệp Tổ Á vẫn đang không ngừng kết tội Nguyễn Hào, vành mắt đỏ hoe, ngón tay suýt nữa thì chỉ thẳng vào mặt anh: "Năm đó bố tôi tốt với anh như vậy, tại sao anh lại đối xử với ông ấy thế này?
Nguyễn Hào, anh đúng là đồ lòng lang dạ thú, anh có còn tính người không!"
