Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1723: Vụ Ẩu Đả Tập Thể
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:24
Đây là lần đầu tiên.
Vừa bước ra ngoài cô mới phát hiện, cái giờ mà cô cứ ngỡ là vắng vẻ này hóa ra lại khá náo nhiệt.
Suốt dọc đường từ lối đi trong khuôn viên trường ra ngoài, ngoài những nhóm sinh viên túm năm tụm ba còn có không ít các cặp đôi.
Đặc biệt là khi đi ngang qua một lùm cây nhỏ, Nguyễn Kiều Kiều còn thấp thoáng thấy hai bóng người đè lên nhau phía sau cột đèn đường, hình như là đang hôn nhau...
Nguyễn Kiều Kiều không ngờ người thời nay lại gan dạ đến thế, dám thân mật công khai ở bên ngoài như vậy.
Cô không khỏi nhìn đến ngây người, đi qua một đoạn xa rồi mà mắt vẫn chưa thu lại được.
"Chậc chậc..." Nguyễn Kiều Kiều thấy, ba người đi cùng đương nhiên cũng thấy, Lý Tước chép miệng đầy vẻ thích thú.
Người đó đưa tay chọc vào cái eo nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều, đợi cô quay sang liền kẹp lấy vai kéo người vào lòng mình, cười vô cùng gian tà hỏi: "Cục cưng, khai mau nào, em với anh chàng nam thần Đoạn Tư nhà em có hay như thế này không hả?"
Đoạn Tư từ một tháng trước đã đ.á.n.h bại một đàn anh năm ba, vinh thăng thành Nam thần mới của Đại học Khánh, ngược lại Nguyễn Kiều Kiều chỉ được phong là Hoa khôi của khoa.
Vì chuyện này mà Lý Tước từng rất bất bình, bởi người được phong là Hoa khôi toàn trường là một đàn chị năm tư khoa Báo chí, hiện đã đi thực tập ở đài truyền hình nên hiếm khi xuất hiện ở trường.
Lý Tước từng thấy qua một lần, cho rằng chị ta chỉ giỏi cách ăn mặc trang điểm thôi, chứ ngũ quan tuyệt đối không bì được với cục cưng nhà mình.
Có điều bản thân Nguyễn Kiều Kiều không bận tâm, cô chỉ cần Nam thần là của mình là được rồi!
Lúc này đối mặt với lời trêu chọc của Lý Tước, Nguyễn Kiều Kiều thoáng ngẩn ra.
Như thế này?
Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh cặp đôi hôn nhau vừa nãy, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cô ra sức lắc đầu, đôi tay nhỏ cũng xua lia lịa: "Không có, chưa bao giờ có ạ."
"Thật hay đùa đấy?" Lý Tước đương nhiên không tin, nghi hoặc hỏi lại.
Lương Văn Tĩnh và Tào Cầm cũng nhìn sang.
Tuy không nói gì nhưng ánh mắt ấy vẫn khiến Nguyễn Kiều Kiều ngượng chín mặt.
Cô nghiêm mặt lại, nghiêm túc trả lời: "Thật sự là không có mà!
Các chị phải tin em!"
Dù nói quan hệ của hai người đã xác định được hơn hai tháng, nhưng thực tế cách đối xử vẫn chẳng khác gì trước đây.
Ở trường, tuy họ có thời gian riêng tư vào sáng, trưa, tối nhưng xung quanh đều là bạn học nên không thể làm chuyện gì quá thân mật.
Còn ở nhà thì lại càng không thể.
Nguyễn Kiến Quốc cứ như Thổ Địa vậy, lúc nào cũng có thể chui ra từ mọi ngóc ngách rồi chen vào giữa hai người để ngăn cản họ tiếp xúc thân mật.
Cho nên đến tận bây giờ, hành động thân mật nhất của hai người có lẽ chính là nắm tay.
"Không lẽ nào?" Lý Tước đầy mặt không tin.
Dù cô chưa từng yêu đương nhưng cũng đâu có mù, ai mà chẳng nhìn ra Đoạn Tư thích Nguyễn Kiều Kiều đến nhường nào.
Mỗi lần gặp anh, cô đều thấy ánh mắt anh dính c.h.ặ.t trên người Nguyễn Kiều Kiều như thể trong mắt anh chỉ có mỗi mình cô thôi.
Một Đoạn Tư thích Nguyễn Kiều Kiều như vậy mà lại có thể nhịn được không ra tay sao?
"Cái miệng nhỏ thế này, anh Tư của em thật sự không muốn hôn một cái à?" Lý Tước nâng cằm Nguyễn Kiều Kiều lên, ánh mắt dừng lại trên khuôn miệng hồng hào chúm chím.
Cái miệng nhỏ như thạch thế này đến cô còn muốn nựng một cái, Đoạn Tư thật sự không muốn sao?
Hay là người đó có vấn đề gì nhỉ?
"Chị Tước!" Nguyễn Kiều Kiều bị ánh mắt của người đó làm cho mặt nóng bừng như lửa đốt, cô giậm chân vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay họ.
