Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1749: Tiệc Đính Hôn
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:29
"Chú mặc bộ này đẹp lắm, siêu ngầu luôn!" Sau khi mặc xong áo khoác, bước tới đi vòng quanh một vòng, rồi chẳng chút ngần ngại đưa ra lời khẳng định chắc nịch.
Cô bé này khi nói chuyện rất hay cười, khi nhìn người khác như thể trong mắt có hào quang.
Trái tim bị tổn thương của lập tức được chữa lành.
Đồng thời, ông cũng phần nào hiểu được tâm lý của dạo gần đây.
Nếu ông và đổi chỗ cho nhau, là con gái ông, có một cô con gái đáng yêu thế này, chắc chắn ông sẽ còn chẳng khách sáo với "con lợn" đến cướp cải trắng hơn nhiều.
Nghĩ lại thì cũng coi như là đại lượng lắm rồi, thế mà vẫn chưa đuổi cổ con trai ông ra khỏi nhà, đúng là làm khó ông ấy thật.
Cuối cùng, bộ đồ chọn là một bộ tuxedo đuôi tôm.
Anh đủ cao, dáng người lại chuẩn, mặc tuxedo vào trông vừa bảnh bao vừa phong độ.
Khi đứng cùng , tuy tuổi tác cả hai còn hơi nhỏ nhưng đúng là minh chứng cho những lời khen của nhân viên: Thật sự vô cùng đẹp đôi.
Sau khi chọn xong lễ phục, Thư Khiết còn có việc cần xử lý, cũng phải đi giải quyết công việc nên tách đoàn đi trước.
"Bây giờ vẫn còn sớm, còn muốn mua gì nữa không?" Hiếm khi mới bớt chút thời gian ở cùng con trai và con dâu tương lai, tự nhiên không nỡ lãng phí, ông quay sang hỏi cô.
lắc đầu, chớp mắt một cái, đôi bàn tay nhỏ đặt lên bụng, đôi nhãn cầu Hắc Tất Tất xoay tròn đầy linh động: "Hết rồi ạ, nhưng cháu hơi đói."
lập tức hiểu ra, mỉm cười nhìn cô bé đáng yêu, định đưa tay xoa xoa đầu cô nhưng tay vừa đưa ra đã bị một bàn tay khác chặn lại.
Nhìn theo cánh tay đó, bật cười.
Thằng nhóc này đến cả bố mình cũng đề phòng sao?
Ông chỉ đành bất lực thu tay về.
Phía dưới trung tâm thương mại có cửa hàng KFC, dẫn hai đứa vào.
tuy ăn ít nhưng món nào cũng muốn nếm thử một chút, nên gọi khá nhiều đồ.
Dù sao cô ăn không hết thì đã có lo liệu phần còn lại.
Ba người ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, ngồi một bên, và ngồi một bên.
Giữa chừng, ra quầy gọi món trước, ngồi lại trò chuyện với .
Cô bé hoạt bát, cứ liến thoắng không ngừng, còn chẳng hề thấy phiền, ánh mắt tràn đầy vẻ hiền từ.
Thực ra trước đây, nếu nói yêu quý đến nhường nào thì cũng chưa hẳn, phần lớn là yêu lây, vì thích nên ông cũng thích theo.
Nhưng sau mấy năm tiếp xúc, ông đã thực sự yêu quý cô bé này từ tận đáy lòng.
Đáng lý ra, với sự sủng ái mà nhận được ở nhà họ Nguyễn, cô bé phải là người kiêu căng mới đúng.
Nhưng không ngờ cô tuy có chút nũng nịu nhưng hoàn toàn không hề ngang ngược, trái lại như thể sở hữu một trái tim Linh Lung bảy lỗ, đặc biệt thấu hiểu lòng người.
Ông vốn là người nội tâm, những năm qua luôn khao khát được gần gũi với con trai, nhưng tính cách của thì điều đó gần như là không thể.
Đôi khi ông hỏi mười câu, anh trả lời được một câu đã là tốt lắm rồi.
Hai người tuy là quan hệ cha con, nhưng nếu thực sự tính toán kỹ thì có lẽ cũng chỉ hơn người lạ ở một tầng quan hệ huyết thống mà thôi.
Những năm qua, mọi chuyện về phần lớn đều là do cô bé trước mặt này kể cho ông nghe, kể theo lối trò chuyện tự nhiên.
Ví dụ như lúc này đây, từ lúc gặp mặt, cô bé toàn nói chuyện liên quan đến : Anh ấy ở trường thế nào, làm những gì, thành tích ra sao...
Cô cứ thế kể theo cách tâm sự thân tình.
