Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1788: Kiều Kiều Bảo Bối

Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:22

Miệng tuy cằn nhằn nhưng hễ thấy vơi thức ăn là bà lại lập tức đi xào thêm vài món cho họ.

Đám anh trai tuy không uống rượu nhưng cũng chưa rời bàn, họ rôm rả trò chuyện về tình hình chính sự hiện nay, tiếng nói cười mỗi lúc một lớn.

Nguyễn Kiều Kiều nghe tiếng cười nói vui vẻ của họ, dù âm thanh lớn đến mức át cả tiếng tivi nhưng cô vẫn thấy hạnh phúc, cô chỉ thích những ngày tụ họp đông đủ như thế này.

Cô cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả trên bàn trà, nhìn sang đám anh trai đang mải mê trò chuyện, muốn gọt chút trái cây mang qua cho họ.

Đang gọt dở thì một người ngồi xuống bên cạnh: "Kiều Kiều gọt nhiều trái cây thế này làm gì vậy?"

"Thím Tư ạ." Nguyễn Kiều Kiều gọi một tiếng, rồi chỉ về phía các anh đang cười đùa: "Để mang cho các anh ăn ạ."

"Kiều Kiều nhà mình thật hiểu chuyện quá." Ngô Nhạc khen ngợi, vươn tay nhận lấy con d.a.o gọt hoa quả từ tay cô rồi bảo: "Nhưng mấy việc này nguy hiểm lắm, sau này đừng làm nữa, chẳng may đứt tay thì khổ."

Nguyễn Kiều Kiều mỉm cười, không khăng khăng đòi làm nữa.

Cô nhìn Ngô Nhạc gọt từng quả táo rồi cắt thành từng miếng nhỏ, sau đó bưng tới bàn ăn của các anh.

Mấy người anh đương nhiên là hết lời khen ngợi, khiến Nguyễn Kiến Quốc ngồi bàn bên cạnh cảm thấy không thoải mái.

Ông uống rượu đến đỏ mặt tía tai, lưỡi líu lại, mặt mày đầy vẻ tủi thân: "Bé cưng ơi, bố không có phần sao?

Bố còn chẳng bằng mấy thằng anh của con à?"

"Bố biết ngay mà, bé cưng chắc chắn là hết yêu bố rồi, lòng bố tan nát rồi, tan nát thật rồi..." Ba chữ cuối ông còn kéo dài tông giọng như đang hát tuồng, oán khí nặng nề vô cùng.

"..." Nguyễn Kiều Kiều.

Còn biết làm sao được nữa?

Cô chỉ đành quay đầu lại mỉm cười: "Đương nhiên là không phải rồi, bố đợi một lát, con mang qua ngay đây."

"Thế tại sao đĩa đầu tiên không đưa cho bố?

Rõ ràng bố không phải là người quan trọng nhất rồi." Nguyễn Kiến Quốc bắt đầu kiếm chuyện vô lý.

"Có cái mà ăn là tốt rồi, sao mà lắm lời thế." Nguyễn Lâm Thị bưng thức ăn đi tới từ phía sau, vung tay làm một động tác giả như cầm đũa gõ.

Nguyễn Kiến Quốc ôm đầu, chẳng dám ho một tiếng nữa, nhưng ánh mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều thì càng thêm phần tủi thân.

Kiều Kiều chớp chớp mắt nhìn anh, rồi xoay người đi về phía ghế sofa. Ngô Lạc vẫn đang ngồi đó, mấy lời khi nãy bà cũng đã nghe thấy, vốn định giúp một tay gọt vỏ nhưng bị Kiều Kiều từ chối. Cô cười nói: “Bố đang không vui, để con dỗ dành bố, tứ thẩm thẩm đừng giành công lao với Kiều Kiều mà.”

“Cái con bé này.” Ngô Lạc bị chọc cười, xoa xoa đầu cô rồi không giành làm nữa.

Kiều Kiều cẩn thận tỉ mẩn gọt táo, lúc gọt xong quả thứ nhất định lấy quả thứ hai, cô bỗng thấy Ngô Lạc đang ngồi bên cạnh đột nhiên ghé sát lại, hạ thấp giọng hỏi: “Kiều Kiều à, mấy đứa hôm qua đến dự lễ đính hôn của con đều là bạn học cả sao?”

“Vâng ạ.” Kiều Kiều gật đầu.

“Thế cái đứa để tóc dài, trông dịu dàng thùy mị ấy, tên là gì vậy con?” Ngô Lạc lại hỏi.

Kiều Kiều chớp mắt, lúc này mới chậm chạp ngẩng đầu lên hỏi: “Thẩm thẩm nói chị Lương Văn Tĩnh ạ?

Chị ấy là bạn cùng phòng ký túc xá, cùng trường nhưng không cùng lớp với con.”

“Lương Văn Tĩnh à, cái tên nghe kêu đấy.” Ngô Lạc khẽ lẩm nhẩm cái tên đó vài lần: “Thế Kiều Kiều có thân với con bé không?

Nhà con bé làm gì?

Gia đình có mấy người, quê quán ở đâu, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Kiều Kiều lắc đầu, giả vờ ngây ngô trả lời: “Nhà làm gì, có mấy người hay quê ở đâu thì con không rõ lắm, con chỉ biết chị Văn Tĩnh năm nay mười chín tuổi.”

“Thế...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.