Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1825: Cô Vợ Xám Xịt
Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:27
"Có thể mang về nuôi." Đoạn Tư nói.
Nguyễn Kiều Kiều nghe vậy, lập tức kinh ngạc quay đầu lại.
Cô cảm thấy câu này chẳng giống lời Đoạn Tư chút nào.
Thế nhưng Nguyễn Kiều Kiều quả thực cũng có ý đó.
Họ đi hỏi một vòng quanh chợ, xác định cái sinh vật nhỏ này không có chủ nhân mới mang nó về nhà.
Có điều, tuy Đoạn Tư chủ động bảo mang về nhưng lại không cho Nguyễn Kiều Kiều chạm vào.
Tội nghiệp cái gã nhỏ xíu cứ lẫm chẫm bước chân ngắn tũn, vừa lăn vừa bò chạy theo họ về đến Hằng Á.
Về đến nhà, Nguyễn Kiều Kiều thấy Đoạn Tư mang rau vào bếp, thấy cái gã nhỏ kia đứng sau lưng mình run cầm cập thì thấy thương vô cùng.
Cô vào phòng tắm lấy một chiếc khăn sạch ra, vừa lau cho nó vừa gọi vọng vào bếp hỏi Đoạn Tư: "Anh Tư ơi có cần tắm cho nó không ạ?
Trông nó có vẻ lạnh lắm, không biết có bị cảm không nữa."
"Không cần đâu, lát nữa sẽ có người đến đón nó." Đoạn Tư nói.
"Hả?
Ai cơ?
Chẳng phải chúng mình nuôi sao?" Nguyễn Kiều Kiều thắc mắc.
"Nó không phải ch.ó, nó là Tuyết Lang." Đoạn Tư giải thích.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là, đó là một con Tuyết Lang cái.
"!!!" Sói sao?
Nguyễn Kiều Kiều lại quay đầu nhìn cái gã nhỏ tròn trịa kia.
Cái sinh vật xám xịt này là Tuyết Lang á?
"Lớn lên nó sẽ thay lông thôi." Đoạn Tư nói.
Nhưng điều anh không nói chính là con Tuyết Lang này chắc chắn không phải tự mình từ núi sâu chạy đến đây, mà là có người bỏ tiền cao giá mua về, chẳng rõ nó bỏ trốn bằng cách nào.
"Thật hay giả vậy ạ?" Nguyễn Kiều Kiều vẫn chưa dám tin, đoạn cô sực nhớ ra điều gì: "Anh Tư, không phải vì nó là sói nên anh mới bằng lòng mang về đấy chứ?
Thế nó là đực hay cái vậy ạ?" Liệu có thể làm bạn với Nhục Nhục không nhỉ?
"Cái." Đoạn Tư đáp.
Dù là con cái nhưng Đoạn Tư cũng không thích Nguyễn Kiều Kiều dành quá nhiều sự quan tâm cho thứ khác.
Anh định kéo cô vào bếp nhưng giờ Nguyễn Kiều Kiều làm gì còn tâm trí đâu nữa.
Cô túm lấy cánh tay Đoạn Tư bảo: "Vậy anh Tư ơi mình mau về nhà đi, mình mang nó về cho Nhục Nhục xem mặt vợ!"
Nguyễn Kiều Kiều càng nghĩ càng thấy phấn khích.
Hồi Nhục Nhục còn nhỏ, lúc họ còn ở trên trấn, bác bán thịt ngày nào cũng gào lên đòi phối giống cho Nhục Nhục, ngặt nỗi lúc đó Nhục Nhục không hứng thú.
Sau này họ chuyển lên thành phố, xảy ra bao nhiêu chuyện nên cũng dần quên bẵng đi.
Tính ra thì Nhục Nhục cũng gần mười tuổi rồi mà vẫn chưa có vợ, nghĩ cũng thật tội nghiệp.
Tội hơn cả ngày xưa nữa, hồi ở Nguyên Túc xung quanh còn có hàng xóm, còn có vài bạn ch.ó khác.
Nhưng giờ ở đây, hàng xóm đã ít, ch.ó lại càng hiếm hơn.
Nó coi như hoàn toàn mất đi bạn bè.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy nó như sắp bị trầm cảm đến nơi rồi, nếu không sao ngày nào cũng chỉ biết có ăn, ăn đến nỗi tròn xoe như một quả bóng thế kia.
Nguyễn Kiều Kiều giờ chỉ muốn nhanh ch.óng mang Tuyết Lang về cho Nhục Nhục xem mắt.
Dù sao thì Tuyết Lang nghe cũng có vẻ cao quý lắm, biết đâu Nhục Nhục nhà họ lại vừa mắt thì sao?
Đoạn Tư chẳng thể ngờ được sự hứng khởi nhất thời của mình cuối cùng lại khiến thế giới hai người của họ tan thành mây khói.
Tài xế đến đón Tuyết Lang không chỉ đón nó về biệt thự mà còn đón luôn cả hai người họ về cùng.
Thậm chí vì Tuyết Lang sợ Đoạn Tư, Nguyễn Kiều Kiều còn bắt anh ngồi ghế trước, còn cô và Tuyết Lang ngồi ở ghế sau.
Dù sắc mặt Đoạn Tư có khó coi đến mức nào cô cũng chẳng mảy may để tâm.
Hai tiếng sau, Tuyết Lang đã dũng cảm chiến thắng nỗi sợ hãi đối với Đoạn Tư để leo lên đùi Nguyễn Kiều Kiều nằm khểnh.
