Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 190: Sói Con Thịt Thịt (2)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:53
“Anh Tư, cho anh ăn này.” Nguyễn Kiều Kiều thấy hứng thú, nhét cái bát trong tay vào tay Hứa Tư, liền ngồi xổm xuống sờ con sói con kia.
“Ngao ngao...” Vật nhỏ rụt cái mũi phấn nộn, dịch thân mình cọ vào lòng bàn tay cô bé, kêu lên đáng thương hề hề.
“Cũng béo thật đấy.” Nguyễn Kiều Kiều cười, chọc chọc vào thân mình nhỏ bé của nó, xem nó lảo đảo lùi lại vài bước, cô bé cười khanh khách, ngửa đầu nhìn Hứa Tư: “Anh Tư muốn bán nó đi sao?”
“Tặng em.” Hứa Tư trả lời, ăn kem, nói xong lại nhớ tới cái gì đó, khuôn mặt nhỏ tuấn tú đanh lại: “Không được thích.”
“...” Nguyễn Kiều Kiều.
Vừa muốn tặng, lại vừa không cho cô bé thích.
Vậy tặng một thứ cô bé không thích cho cô bé thì có ý nghĩa gì chứ?
Nguyễn Kiều Kiều mới mặc kệ, cô bé cực kỳ thích vật nhỏ này, đặc biệt là bộ lông mềm mại kia của nó, là thứ cô bé thích nhất. Kiếp trước lông tóc cô bé cũng rất rậm rạp, bởi vì ăn ngon nên còn đặc biệt bóng mượt. Ở thế giới này cô bé cũng từng nhìn thấy vài con mèo, nhưng đều không đẹp bằng kiếp trước của cô bé.
Hơn nữa mèo ở thế giới này hiển nhiên không khai mở linh trí, đều không thể đối thoại cùng cô bé, cô bé đi tìm vài lần sau liền không còn hứng thú.
Nhưng con sói nhỏ trước mắt này lại ngoài ý muốn hợp mắt cô bé.
Cô bé nâng sói con lên, làm nũng với Nguyễn Lâm thị: “Bà nội, Kiều Kiều có thể nuôi không ạ?”
Hiện tại rất ít người nuôi thú cưng, cô bé ở trong thôn chỉ thấy nhà họ Lý ở đầu thôn có một con ch.ó đen, ngoài ra không còn ai nữa. Chắc là do tiếc thức ăn, rốt cuộc nuôi một con phải mất mười mấy năm, hiện tại mọi người đều chỉ lo giải quyết ấm no, thật sự không có dư thừa thức ăn để nuôi thêm con gì khác.
“Cháu thích thì nuôi đi.” Nguyễn Lâm thị nói, bà cũng không để bụng chút thức ăn ấy, vả lại trước đó bà cũng từng nghĩ muốn nuôi một con chó, chờ chuyển vào nhà lầu mới là có thể giữ nhà hộ viện, cũng khá tốt.
“Vâng! Vậy đây là sói con của Kiều Kiều.” Nguyễn Kiều Kiều vui vẻ nói, bưng con sói con đứng dậy đi ra sân trước, vừa đi vừa lầm bầm tính toán đặt tên cho nó là gì, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của chính chủ nào đó.
“...” Hứa Tư. Bị lãng quên, khuôn mặt nhỏ tuấn tú sầm xuống, người đã đuổi theo.
Nguyễn Lâm thị ở phía sau nhìn hai đứa nhỏ, sủng nịch lắc đầu, xoay người nhìn thấy dê mẹ và dê con bên cạnh, trêu chọc nói: “Các mày coi như thất sủng rồi.” Mấy ngày trước, Nguyễn Kiều Kiều thích nhất là con dê con này, mỗi ngày dậy đều phải đút nó ăn chút cỏ non, phỏng chừng từ hôm nay về sau, trong lòng cô bé chỉ có con sói nhỏ kia thôi.
Hứa Tư mang con sói con này về, thứ nhất là muốn cho nó giữ nhà hộ viện cho nhà họ Nguyễn, bảo vệ Nguyễn Kiều Kiều; thứ hai là thấy hình thái của nó ít nhiều có chút dáng dấp kiếp trước của cậu, muốn mang về cho Nguyễn Kiều Kiều xem cô bé còn nhớ hay không, có thích hay không.
Hiện tại mang về rồi, thấy cô bé rất thích, cậu lại không thoải mái.
Cậu không thích cô bé dồn sự chú ý vào sinh vật khác.
Mím cái miệng nhỏ đi theo sau cô bé, khuôn mặt nhỏ âm u. Cố tình Nguyễn Kiều Kiều chỉ lo dùng khăn mặt lau mình cho sói con, căn bản không chú ý tới phía sau cậu.
Sói con mới sinh thể chất yếu, Nguyễn Kiều Kiều có chút ngại nó bẩn, nhưng lại không dám tắm cho nó, chỉ có thể dùng khăn mặt cũ lau sơ qua một chút.
Nguyễn Lâm thị cũng từ buồng trong lấy kéo ra, giúp cắt bớt lông tóc trên mặt sói con, lộ ra đôi mắt xanh biếc, lại chải chuốt lông trên người nó cho thuận.
“Không ngờ cũng khá xinh đấy chứ.” Nguyễn Lâm thị cười nhìn Nguyễn Kiều Kiều: “Kiều Kiều nghĩ ra đặt tên cho nó là gì chưa?”
