Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1944: Đồng Ý Làm Thủ Tục Ly Hôn
Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:51
Nguyễn Kiến Quốc đã say đến mụ mị, ôm lấy Nhục Nhục dưới đất rồi siết c.h.ặ.t t.a.y.
"!!!" Nhục Nhục.
Suýt thì đứt hơi vì bị siết!
"Bảo bối, sao con béo thế?
Sao lại còn mọc lông nữa?" Ôm Nhục Nhục, Nguyễn Kiến Quốc cảm thấy có gì đó sai sai, mơ màng ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt sói của Nhục Nhục, người đó lộ vẻ ghét bỏ rõ rệt.
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Thật chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn nữa.
Cũng may, sau khi náo loạn một hồi, Nguyễn Kiến Quốc cũng dần thấm mệt.
Ngoại trừ Nhục Nhục đang bị người đó ôm cứng không buông, cứ uốn éo cái thân béo tốt gào rú cầu cứu ra thì những người khác đều thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Kiến Quân giải thích với mọi người: "Con cũng không biết anh ấy uống bao nhiêu, lúc đến chỗ con đã không còn tỉnh táo rồi, cứ nằng nặc đòi về nên con đành phải đưa về trước."
Bà nội gật đầu, quay người đi nấu canh giải rượu.
Nguyễn Kiều Kiều vừa bảo Đoạn Tư vào giải cứu Nhục Nhục, vừa nói với Nguyễn Kiến Quân: "Chú ba, cảm ơn chú.
Muộn thế này rồi, hay chú cứ ngủ lại nhà đi, mai hãy về khách sạn."
Nguyễn Kiến Quân cũng thực sự không còn sức lực để quay về, bèn mỉm cười gật đầu với cháu gái, rồi cùng Đoạn Tư vực Nguyễn Kiến Quốc đã mệt lử không còn sức quậy phá vào phòng.
Nhục Nhục cuối cùng cũng được giải cứu, nó ngoáy m.ô.n.g chạy đến chỗ Tiểu Tuyết cầu an ủi.
Nào ngờ nó vừa lại gần, Tiểu Tuyết đã quay đầu chạy biến.
Nhục Nhục ngơ ngác, lúc quay đầu lại ngửi thấy mùi trên lưng mình – mùi rượu nồng nặc cộng với mùi chua loét sau khi bị nôn trúng, suýt nữa thì nó cũng rời bỏ thế giới mỹ lệ này luôn.
Trên người Nguyễn Kiều Kiều cũng đầy cái mùi đó, nhưng cô không kịp bận tâm, đi theo Đoạn Tư và Nguyễn Kiến Quốc vào phòng khách bên dưới, lấy nước nóng định lau người cho cha.
Chậu nước vừa đầy được nửa, bên cạnh liền vang lên tiếng bước chân.
Cô cứ ngỡ là bà nội, ngẩng đầu lên mới thấy là Thư Khiết.
"Con cũng đi tắm rửa, thay quần áo trước đi, chỗ này cứ để mẹ." Thư Khiết nói, rồi đón lấy chiếc khăn từ tay cô.
Nguyễn Kiều Kiều đương nhiên không từ chối, vội vàng gật đầu.
Thư Khiết giặt sạch chiếc khăn trong chậu nước, vắt khô rồi lại thay một chậu nước khác, bấy giờ mới hít sâu một hơi, bước vào phòng của Nguyễn Kiến Quốc.
Nguyễn Kiến Quốc lại đang nôn, nôn đến mức trời đất tối sầm, vừa nôn vừa ôm sau gáy rên hừ hừ. Cả căn phòng nồng nặc mùi rượu và vị chua loét, khó ngửi cực kỳ.
Nguyễn Kiến Quân cảm thấy chột dạ vô cùng, thấy Thư Khiết đi vào thì cũng chẳng dám giấu giếm: "Chị dâu, đại ca vừa mới bị ngã đập gáy ở khách sạn một cái, giờ chắc không có vấn đề gì chứ?"
Tuy nói uống rượu say đến c.h.ế.t người thì hiếm, nhưng những t.a.i n.ạ.n bất ngờ như thế này vẫn có thể xảy ra, nhất là với người có thân hình đẫy đà như Nguyễn Kiến Quốc, Nguyễn Kiến Quân càng nghĩ càng thấy bất an.
Thư Khiết suy nghĩ một chút rồi bảo Đoạn Tư: "Tiểu Tư, cháu gọi Tiểu Phong qua đây xem sao."
Nguyễn Phong không giống những người khác trong nhà, cậu ngủ khá sớm và cũng rất say, cộng thêm cửa phòng đã chốt trong nên không bị Nguyễn Kiến Quốc làm thức giấc.
Đoạn Tư gõ cửa một hồi lâu cậu vẫn không tỉnh, cuối cùng đành phải lấy chìa khóa mở cửa.
Nguyễn Phong đã học y được hai năm, kiến thức cấp cứu cơ bản rất vững vàng.
Sau khi kiểm tra cho Nguyễn Kiến Quốc một lượt, lại lấy đá chườm vào sau gáy cho ông, xác định không có vấn đề gì mới rời khỏi phòng.
Cả ba vừa đi, trong phòng chỉ còn lại Nguyễn Kiến Quốc và Thư Khiết.
Thư Khiết rũ mắt, nhìn Nguyễn Kiến Quốc đang nằm bất tỉnh nhân sự trên giường, miệng vẫn còn lảm nhảm gọi "bảo bối, bà xã, vợ ơi", trong lòng cô sao có thể dễ chịu cho được.
Cô siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, thẫn thờ nhìn ông, ánh mắt chất chứa bao nỗi niềm phức tạp.
Lời Nguyễn Kiến Quốc nói với cô trong xe hôm nay không hề khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hay giải thoát như tưởng tượng, trái lại còn làm tim cô trống trải, khó chịu khôn nguôi.
