Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 192: Sói Con Thịt Thịt (4)
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:54
“Mày biết cái gì?! Ra chỗ khác chơi!” Nguyễn Phong tức giận trừng mắt nhìn em trai một cái, vỗ một cái vào trán nó.
Nguyễn Khánh bị đánh, có chút không phục muốn phản bác, nhưng còn chưa kịp mở miệng lại bị tiểu mập mạp - người hai tháng nay béo lên vài cân - chen ra tít ngoài rìa, hoàn toàn mất đi tư cách phát biểu.
Nguyễn Phong đuổi em trai mình xong, quay đầu lại định nói hay là đổi tên khác đi. Lời này còn chưa ra khỏi miệng đã chạm phải đôi mắt nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều còn đáng thương hề hề hơn cả con dê con ở sân sau.
Nguyễn Kiều Kiều chớp mắt, chu đôi má phúng phính phấn nộn, cực kỳ tủi thân nhìn cậu: “Anh sáu, tên Kiều Kiều đặt thật sự không hay sao?”
Nguyễn Phong còn có thể nói gì!
Nói gì được nữa!
Chỉ có thể dối lòng nói: “Hay, Kiều Kiều đặt là hay nhất.”
Nguyễn Kiều Kiều lại chớp chớp mắt nhìn Nguyễn Kiệt và Nguyễn Thỉ, cái miệng nhỏ sắp chu lên tận trời rồi.
Cái bộ dáng nhỏ nhắn đáng thương kia ——
“Hay.”
“Nghe hay lắm!”
Hai người anh trai ôm ngực, không tiền đồ hùa theo luân hãm.
Còn về ba ông anh nhỏ khác, Nguyễn Kiều Kiều trực tiếp lựa chọn bỏ qua. Có ba ông anh lớn này chốt hạ, ba ông anh nhỏ kia có là gì cũng không dám nói.
“...” Tiểu mập mạp ủy khuất xoa cái bụng mềm mại của mình, em gái cũng chưa làm nũng với cậu, quả nhiên là cậu ăn thịt chưa đủ nhiều, lớn lên còn chưa đủ cao lớn!
Tiểu mập mạp xoa bụng, thầm thề, về sau cậu nhất định phải ăn nhiều hơn nữa! Lớn lên tráng kiện hơn nữa!
Chốt xong cái tên, sói con cứ như vậy nhập hộ khẩu vào nhà họ Nguyễn. Bởi vì nó là cục cưng trong lòng mấy cậu nhóc nhà họ Nguyễn, bọn họ tự giác tìm chút rơm rạ, nhờ ông cụ biết đan giày rơm trong thôn bện một cái ổ rơm, bốn phía đều quây lại, lại trải lên một tấm vải rách không dùng nữa, coi như là ổ cho sói con.
Mấy người còn vì việc đặt ổ rơm ở phòng ai mà suýt đ.á.n.h nhau, cuối cùng bị Nguyễn Kiều Kiều bưng ổ mang đi. Sói con đi theo bên cạnh cô bé, vẫy cái đuôi nhỏ vừa ngắn vừa cong, có vẻ đặc biệt vui sướng, xem ra đối với quyết định này là tương đương hài lòng.
“...” Mấy người anh trai trơ mắt nhìn, lại một chút cũng không dám ngăn cản. Khi Nguyễn Kiều Kiều nhìn sang còn phải duy trì nụ cười, không thể để cô bé cảm thấy không vui.
Chỉ có Hứa Tư sắc mặt tối sầm đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Cậu còn chưa được ngủ cùng phòng với cô bé đâu!
——
Ngày hôm sau, việc đầu tiên Nguyễn Kiều Kiều làm khi thức dậy chính là đi xem cái ổ rơm đặt trong góc. Không nhìn thấy sói con ở bên trong, cô bé có chút nóng nảy bò dậy. Bên ngoài, Hứa Tư cũng không biết làm sao mà phản ứng nhanh như vậy, lập tức đi vào.
Nhìn Hứa Tư bước vào, Nguyễn Kiều Kiều thậm chí hoài nghi, có phải cậu vẫn luôn lén lút chờ ở đó không?
Nếu không thì sao mỗi lần đều có thể kịp thời như vậy? Cô bé vừa rời giường, cậu lập tức có thể phát hiện?
Hiện tại chuyện rời giường của Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Lâm thị cơ bản là buông tay, tất cả đều do Hứa Tư tay nắm tay làm. Trước kia chủ nhật, mấy người anh trai của Nguyễn Kiều Kiều còn có thể vớt được cơ hội ôm em gái mềm mại rời giường, nhưng từ khi có Hứa Tư thì cơ bản không còn chuyện của bọn họ nữa.
Ngay từ đầu, tiểu mập mạp còn vì thế mà từng tỏ vẻ bất mãn.
Nhưng Hứa Tư cơ bản không thèm để ý đến cậu, mặc kệ cậu tức giận đến mức thở hồng hộc ở một bên, Hứa Tư cứ như người không có việc gì, nên làm gì thì làm nấy. Lâu dần, ở nhà họ Nguyễn liền hình thành thói quen này, để cậu giúp đỡ Nguyễn Kiều Kiều rời giường.
Ngay cả Nguyễn Kiến Quốc cũng ngầm đồng ý loại chuyện này tồn tại.
Hứa Tư vẫn giống như trước, đỡ Nguyễn Kiều Kiều xuống giường, lấy dép lê, lại dắt cô bé ra sân rửa mặt đ.á.n.h răng. Làm xong những việc đó mới để cô bé ngồi trên ghế đẩu nhỏ ở nhà chính, cậu đi bưng bữa sáng còn đang hâm nóng trên bếp lò cho cô bé.
