Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1984: Tình Cảm Biến Chất
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:06
Ông đành nhắm mắt nói xạo, phớt lờ cái gật đầu của Nhục Nhục, vừa nói vừa gồng chân kéo lê ra ngoài: "Mày không muốn đi chứ gì, thôi bỏ đi, tao đi mua vé đây..."
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một tiếng "xoẹt" vang lên, phần dưới cơ thể bỗng thấy mát lạnh.
Ông bàng hoàng cúi đầu, thấy chiếc quần tây hôm nay mặc đi tiếp khách đã bị x.é to.ạc từ ống quần lên tận đùi.
Nếu mà cao thêm chút nữa thì e là cái quần đùi Đại Hắc bên trong cũng lộ ra mất.
Tiếng "xoẹt" này cực kỳ rõ ràng, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong nhà.
Có điều Nguyễn Kiều Kiều đang ngồi quay lưng về phía này, nghe tiếng động định đứng dậy xem thì đã bị Đoạn Tư kéo ngồi lại chỗ cũ.
Dĩ nhiên, Nguyễn Kiến Quốc là đàn ông con trai, có lộ đùi cũng chẳng sao.
Hồi trước ở quê làm việc đồng áng, ông không những hay ở trần mà ống quần còn thường xuyên xắn lên tận bẹn.
Thế nhưng!
Khổ nỗi!
Khi ông ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thư Khiết đang mang giày cao gót bước vào, đứng ngay cửa nhìn ông với ánh mắt kinh ngạc, ông cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cái đùi đầy lông lá cứ thế run bần bật bên trong chiếc quần tây rách chỉ nửa che nửa hở!
Dưới ánh nhìn sửng sốt của Thư Khiết, cái đùi ấy run rẩy cứ như là bị động kinh vậy.
"!!!" Nguyễn Kiến Quốc.
Dù có là gã đàn ông cao mét chín đen nhẻm đi chăng nữa thì khoảnh khắc này cũng không chịu nổi nhiệt.
Ông đờ người ra ngay lối vào, mặt đỏ bừng bừng.
May mà dạo này ông lại bị cháy nắng đen thui nên cũng chẳng ai nhận ra là đang đỏ mặt.
"..." Thư Khiết.
Nhìn Nhục Nhục sau khi gây họa đã cụp đuôi lủi mất tiêu, lại nhìn Nguyễn Kiến Quốc đang run cái đùi đầy lông, thấp thoáng thấy cả quần đùi bên trong, bà cũng thấy một trận ngượng ngùng, đứng ngay cửa tiến thoái lưỡng nan, không biết nên cứ thế bước vào coi như không thấy gì, hay là lùi ra ngoài cho xong.
Chẳng biết nghĩ tới điều gì mà mặt bà hơi ửng hồng, ánh mắt bắt đầu Thiểm Thước.
Lần trước bà nhận được điện thoại của Nguyễn Kiều Kiều báo rằng Nguyễn Kiến Quốc đã về, bà vốn định thu xếp thời gian qua xem sao.
Bởi lẽ bà xưa nay không phải người thích dây dưa, sau khi phát hiện mình hình như vẫn chưa buông bỏ được Nguyễn Kiến Quốc, phản ứng đầu tiên của bà là phải sớm làm rõ xem bản thân thực sự nghĩ gì.
Ngặt nỗi công việc cứ cuốn đi mãi không dứt ra được, hôm nay khó khăn lắm mới bớt chút thời gian ghé qua, không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng thế này.
Dù hai người là vợ chồng bao nhiêu năm, nhưng từ hồi nói chuyện ly hôn đến nay đã gần hai năm không thân mật, bất thình lình nhìn thấy cảnh này, bà thực sự thấy hơi ngượng ngùng đỏ mặt.
Hai người cứ thế đờ ra ngay cửa chính, chẳng ai nói với ai câu nào.
Cuối cùng Thư Khiết phải ho khan một tiếng, đỏ mặt lên tiếng trước: "Anh đi thay quần trước đi."
Nguyễn Kiến Quốc nghe vậy lập tức hoàn hồn.
Thật sự quá đỗi xấu hổ, phản ứng đầu tiên của ông khi tỉnh táo lại là quay đầu chạy biến về phòng, thế nên cũng chẳng kịp nhận ra gương mặt đang ửng hồng của Thư Khiết.
Đợi ông vào phòng rồi, Đoạn Tư mới buông Nguyễn Kiều Kiều ra.
Thế nên lúc cô nhìn thấy Thư Khiết, chỉ thấy mẹ mình mặt mũi đỏ gay, cô thấy lạ lắm, cứ tưởng mẹ bị nóng nên vội vẫy tay: "Mẹ ơi, sao mẹ nóng đến mức đỏ hết cả mặt thế kia, mau lại đây đi, ở đây có dưa hấu lạnh này."
Nhưng ngoại trừ Nguyễn Kiều Kiều ra, đám thanh niên còn lại đều đã thấy hết cảnh tượng vừa rồi.
Họ nhìn nhau một cái rồi lại vờ như không có chuyện gì xảy ra, quay đi hướng khác, nhưng khóe miệng ai nấy đều không nén nổi nụ cười.
